太平广记 · 吕文仲 · Chapter 284 of 501

卷二百八十三·巫(附厌咒)

PinyinModern Translation
Size

wū shī shū lǐ nǚ wū qín shì yáng lín lái jùn chén táng wǔ hòu ā lái yōng wén zhì péng jūn qīng hé pó lái pó

巫师舒礼女巫秦氏杨林来俊臣唐武后阿来雍文智彭君卿何婆来婆

céng qín ā mǎ pó bái xíng jiǎn xǔ zhì yōng wéi jìn gāo pián

曾勤阿马婆白行简许至雍韦觐高骈

yàn zhòu yàn dào fǎ yōng yì jiān sòng jū shì

厌咒厌盗法雍益坚宋居士

wū shī shū lǐ

巫师舒礼

ba qiū xiàn yǒu wū shī shū lǐ jìn yǒng chāng yuán nián bìng sǐ tǔ dì shén jiāng sòng yì tài shān

巴丘县有巫师舒礼,晋永昌元年病死,土地神将送诣太山。

sú cháng wèi wū shī wéi dào rén

俗常谓巫师为道人。

chū guò míng sī fú shè qián tǔ dì shén wèn mén lì cǐ yún hé suǒ

初过冥司福舍前,土地神问门吏:此云何所?

mén lì yuē dào rén shě yě

门吏曰:道人舍也。

tǔ dì shén yuē shū lǐ jí dào rén

土地神曰:舒礼即道人。

biàn yǐ xiāng fù

便以相付。

lǐ rù mén jiàn qiān bǎi jiān wū jiē xuán lián zhì tà

礼入门,见千百间屋,皆悬帘置榻。

nán nǚ yì chù yǒu niàn sòng zhě chuī chàng zhě zì rán yǐn shí kuài lè bù kě yán

男女异处,有念诵者,吹唱者,自然饮食,快乐不可言。

lǐ míng yǐ sòng tài shān ér shēn bù zhì

礼名已送太山,而身不至。

hū jiàn yī rén bā shǒu sì yǎn tí jīn chǔ zhú lǐ lǐ bù zǒu chū

忽见一人,八手四眼,提金杵逐礼,礼怖走出。

shén yǐ zài mén wài suì zhí lǐ sòng tài shān

神已在门外,遂执礼送太山。

tài shān fǔ jūn wèn lǐ qīng zài shì jiān hé suǒ wèi

太山府君问礼:卿在世间何所为?

lǐ yuē shì sān wàn liù qiān shén wéi rén jiě chú cí sì

礼曰:事三万六千神,为人解除祠祀。

fǔ jūn yuē rǔ nìng shén shā shēng qí zuì yīng zhòng

府君曰:汝佞神杀生,其罪应重。

fù lì qiān qù

付吏牵去。

lǐ jiàn yī wù niú tóu rén shēn chí tiě chā

礼见一物,牛头人身,持铁叉。

zhuō lǐ tóu tiě chuáng shàng

捉礼投铁床上。

shēn tǐ jiāo làn qiú sǐ bù dé

身体燋烂,求死不得。

jīng lèi sù bèi jí yuān chu

经累宿,备极冤楚。

fǔ jūn zhǔ zhě zhī lǐ shòu wèi jǐn mìng fàng guī

府君主者,知礼寿未尽,命放归。

réng jiè yuē wù fù shā shēng yín sì

仍诫曰:勿复杀生淫祀。

lǐ jì huó bù fù zuò wū shī

礼既活,不复作巫师。

chū yōu míng lǐ

(出《幽明礼》)

nǚ wū qín shì

女巫秦氏

yì xī wǔ nián sòng wǔ dì běi tǎo xiān bēi dà shèng jìn wéi guǎng gù

义熙五年,宋武帝北讨鲜卑,大胜,进围广固。

jūn zhōng jiàng zuǒ nǎi qiǎn shǐ fèng shēng jiàn bì yè dài yuè miào

军中将佐,乃遣使奉牲荐币,谒岱岳庙。

yǒu nǚ wū qín shì fèng gāo rén tóng xiàn suǒ shì zhī guǎ qī yě

有女巫秦氏,奉高人,同县索氏之寡妻也。

néng jiàng líng xuān jiào yán wú xū chàng shǐ shǐ zhě shè dǎo yīn fǎng kè jié zhī qī

能降灵宣教,言无虚唱,使使者设祷,因访克捷之期。

qín shì nǎi chēng shén jiào yuē tiān shòu yīng fǔ shén mó suǒ nǐ

秦氏乃称神教曰:天授英辅,神魔所拟。

yǒu zhēng wú zhàn zuì ěr xiǎo lǔ bù zú zhì yě

有征无战,蕞尔小虏,不足制也。

dào lái nián èr yuè wǔ rì dāng kè

到来年二月五日,当尅。

rú qī ér sān qí dìng yān

如期而三齐定焉。

chū shù yì jì

(出《述异记》)

yáng lín

杨林

sòng shì jiāo hú miào yǒu yī bǎi zhěn huò yún yù zhěn

宋世,焦湖庙有一柏枕,或云玉枕。

zhěn yǒu xiǎo chè

枕有小坼。

shí shàn fù xiàn rén yáng lín wèi jiǎ kè zhì miào qí qiú miào wū wèi yuē jūn yù hǎo hūn fǒu

时单父县人杨林为贾客,至庙祈求,庙巫谓曰:君欲好婚否?

lín yuē xìng shèn

林曰:幸甚。

wū jí qiǎn lín jìn zhěn biān

巫即遣林近枕边。

yīn rù chè zhōng suì jiàn zhū lóu qióng shì

因入坼中,遂见朱楼琼室。

yǒu zhào tài wèi zài qí zhōng jí jià nǚ yǔ lín

有赵太尉在其中,即嫁女与林。

shēng liù zǐ jiē wèi mì shū láng

生六子,皆为秘书郎。

lì shǔ shí nián bìng wú sī guī zhī zhì

历数十年,并无思归之志。

hū rú mèng jué yóu zài zhěn páng

忽如梦觉,犹在枕旁。

lín chuàng rán jiǔ zhī

林怆然久之。

chū yōu míng lù

(出《幽明录》)

lái jùn chén

来俊臣

táng zài chū nián zhōng lái jùn chén luó zhī gào gù shù rén xián èr zǐ yè qiǎn wū qí dǎo xīng yuè zhòu zǔ bù dào

唐载初年中,来俊臣罗织,告故庶人贤二子夜遣巫祈祷星月,咒诅不道。

kǎo chǔ suān tòng nú bì wàng zhèng èr zi zì wū wū yuán zuò wū

栲楚酸痛,奴婢妄证,二子自诬,(诬原作巫。

jù míng chāo běn gǎi

据明抄本改。

bìng biān shā zhī

)并鞭杀之。

cháo yě shāng tòng

朝野伤痛。

fú xiū zi zhāng zhuó yuē xià lǐ yōng rén duō xìn yàn dǎo

浮休子张𬸦曰:下里庸人,多信厌祷;

xiǎo ér fù nǚ shén zhòng fú shū

小儿妇女,甚重符书。

yùn nì chóng jiān gòu xū chéng shí

蕴匿崇奸,构虚成实。

kǎn tǔ yòng xuè chéng yī lì zhī gù wèi

塪土用血,诚伊戾之故为;

jué de mái tóng nǎi jiāng chōng zhī shàn zào yě

掘地埋桐,乃江充之擅造也。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

táng wǔ hòu

唐武后

táng wǔ hòu jiāng rú luò zhì wén xiāng dōng qí hū bù jìn

唐武后将如洛,至阌乡东,骑忽不进。

zhào wū zhě wèn zhī wū yán jìn lóng xiāng jiāng jūn wáng jùn yún chén mù zài dào nán měi wèi cǎi qiáo zhě suǒ kǔ

召巫者问之,巫言:晋龙骧将军王濬云:'臣墓在道南,每为采樵者所苦。

wén dà jià zhì gù lái qiú āi

闻大驾至,故来求哀。

hòu chì qù mù bǎi bù jìn gēng zhí

'后敕,去墓百步,禁耕植。

jīn jīng jí sēn rán

今荆棘森然。

chū guó cháo zá jì

(出《国朝杂记》)

ā lái

阿来

táng wéi shù rén zhī quán shèng rì hǎo yàn dǎo bìng jiāng hūn jìng yǐ zhào rén lìng qí mí luàn

唐韦庶人之全盛日,好厌祷,并将昏镜以照人,令其迷乱。

yǔ chóng rén fang xié sú shī pó ā lái zhuān xíng yàn mèi

与崇仁坊邪俗师婆阿来,专行厌魅。

píng wáng zhū zhī

平王诛之。

hòu wǎng wǎng yú diàn shàng jué de wū chōng nì wéi zhī bèi wèi zhī yě

后往往于殿上掘得巫盅,逆韦之辈为之也。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

yōng wén zhì

雍文智

táng wéi shù rén zàng qí fù wéi zhēn hào fēng wáng

唐韦庶人葬其父韦贞,号酆王。

zàng bì zàng guān rén lù jiàn guǐ shī yōng wén zhì

葬毕,葬官人赂见鬼师雍文智。

zhà xuān fēng wáng jiào yuē dàng zuò guān rén shén tài jiān kǔ yi yǔ shǎng zhe lǜ zhě yǔ fēi

诈宣酆王教曰:当作官人,甚太艰苦,宜与赏,著绿者与绯。

wéi shù rén bēi tòng yù yī guǐ jiào yǔ zhī

韦庶人悲恸,欲依鬼教与之。

wèi chǔ fèn jiān yǒu gào wén zhì zhà shòu huì lù yàn suì zhǎn zhī

未处分间,有告文智诈受贿赂,验遂斩之。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

péng jūn qīng

彭君卿

táng zhōng zōng zhī shí yǒu jiàn guǐ shī péng jūn qīng bèi yù shǐ suǒ rǔ

唐中宗之时,有见鬼师彭君卿,被御史所辱。

tā rì duì bǎi guān zǒng jí zhà xuān xiào hé chì yuē yù shǐ bù cún jiǎn jiào qù què jīn dài

他日,对百官总集,诈宣孝和敕曰:御史不存检校,去却巾带。

jí qù zhī

即去之。

yuē yǒu chì yǔ yī dùn zhàng

曰:有敕与一顿杖。

dà shǐ yuē yù shǐ bù fèng zhèng chì bù hé jué zhàng

大使曰:御史不奉正敕,不合决杖。

jūn qīng yuē ruò bù hé yǒu chì qiě fàng què

君卿曰:若不合,有敕且放却。

yù shǐ guǒ tóu réng wǔ dǎo bài xiè ér qù

御史裹头,仍舞蹈拜谢而去。

guān zhě hài zhī

观者骇之。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

hé pó

何婆

táng fú xiū zi zhāng zhuó wèi dé zhōu píng chāng lìng

唐浮休子张𬸦,为德州平昌令。

dà hàn jùn fú xià lìng yǐ shī pó shī shī zì yuán kòng quē

大旱,郡符下令,以师婆师(师字原空缺。

jù míng chāo běn bǔ

据明抄本补。

sēng qí zhī

)僧祈之。

èr shí yú rì wú xiào

二十余日无效。

fú xiū zi nǎi tuī tǔ lóng dào qí yè yǔ zú

浮休子乃推土龙倒,其夜雨足。

jiāng huái nán hǎo shén guǐ duō xié sú bìng jí sì zhī wú yī rén

江淮南好神鬼,多邪俗,病即祀之,无医人。

fú xiū zi céng yú jiāng nán hóng zhōu tíng shù rì suì wén tǔ rén hé pó shàn pí pá bo

浮休子曾于江南洪州停数日,遂闻土人何婆,善琵琶卜。

yǔ tóng xíng rén guō sī fǎ zhì yān

与同行人郭司法质焉。

qí hé pó shì nǚ tián mén xiǎng yí mǎn dào yán sè chōng yuè xīn qì shū gāo

其何婆,士女填门,饷遗满道,颜色充悦,心气殊高。

guō zài bài xià qián wèn qí pǐn zhì

郭再拜下钱,问其品秩。

hé pó nǎi tiáo xián zhù hé shēng qì yuē gè zhàng fū fù guì jīn nián dé yī pǐn shí nián dé èr pǐn hòu lái de sān pǐn gèng hòu nián de sì pǐn

何婆乃调弦柱,和声气曰:个丈夫富贵,今年得一品,时年得二品,后来得三品,更后年得四品。

guō yuē hé pó cuò pǐn shǎo zhě guān gāo pǐn duō zhě guān xiǎo

郭曰:何婆错,品少者官高,品多者官小。

hé pó yuē jīn nián jiǎn yī pǐn míng nián jiǎn èr pǐn hòu nián jiǎn sān pǐn gèng hòu nián jiǎn sì pǐn hū gèng de wǔ liù nián zǒng méi pǐn

何婆曰:今年减一品,明年减二品,后年减三品,更后年减四品,忽更得五六年,总没品。

guō dà mà ér qǐ

郭司法大骂一声站了起来。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

lái pó

来婆

táng chóng rén fang ā lái pó dàn pí pá bo zhū zǐ tián mén

唐崇仁坊阿来婆,弹琵琶卜,朱紫填门。

fú xiū zi zhāng zhuó céng wǎng guān zhī jiàn yī jiāng jūn zǐ páo yù dài shén wěi

浮休子张𬸦,曾往观之,见一将军,紫袍玉带,甚伟。

xià yì pǐ xì líng qǐng yī jú bo

下一匹细绫,请一局卜。

lái pó míng xián zhù shāo xiāng hé yǎn ér chàng dōng gào dōng fāng shuò xi gào xī fāng shuò nán gào nán fāng shuò běi gào běi fāng shuò shàng gào shàng fāng shuò xià gào xià fāng shuò

来婆鸣弦柱,烧香,合眼而唱:东告东方朔,西告西方朔,南告南方朔,北告北方朔,上告上方朔,下告下方朔。

jiāng jūn dǐng lǐ jì gào qǐng shén duō bì wàng xì kàn yǐ jué yí huò

将军顶礼既,告请甚多,必望细看,以决疑惑。

suì jí suí yì zhī pèi

遂即随意支配。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

céng qín

曾勤

táng céng qín céng qín yuán zuò qín céng

唐曾勤(曾勤原作勤曾。

jù míng chāo běn gǎi

据明抄本改。

rèn wèi zhōu guǎn táo xiàn wèi chì bǔ yāo shū rén wáng zhí

)任魏州馆陶县尉,敕捕妖书人王直。

xiàn jiè cáng shī

县界藏失。

cì cì yuán zuò chì

刺(刺原作敕。

jù míng chāo běn gǎi

据明抄本改。

shǐ jiǎng qīn xù zòu qǐng yī bǎi rì zhuō bù huò yǔ zhōng xià kǎo

)史蒋钦绪奏请:一百日捉不获,与中下考。

qí shí xiàn yǐ guò bàn

其时限已过半。

yǒu wū yún shào fǔ bì wú shì bù yòng guò yōu

有巫云:少府必无事,不用过忧。

hòu yù àn chá shǐ biān chōng jì zòu fèng chì què duó cì shǐ céng cì shǐ céng yuán zuò chì shǐ cáo

后遇按察史边冲寂奏,奉敕却夺刺史曾(刺史曾原作敕史曹。

jù míng chāo běn gǎi

据明抄本改。

qín fèng

)勤俸。

huì shí yī yuè èr shí èr rì xún líng ēn shè suì dé wú shì

会十一月二十二日,巡陵恩赦,遂得无事。

qí shí qiǎn rén fēn bǔ wáng zhí bù dé

其时遣人分捕王直不得。

yòu yǒu rì zhě yún zhì mǒu yuè mǒu rì bì huò wáng zhí fǎn fù sòng lái

又有日者云:至某月某日,必获王直,反缚送来。

guǒ yǒu rén yú xiāng zhōu jiè zhuō de bié yī wáng zhí

果有人于相州界,捉得别一王直。

yǐ yuè rì fǎn fù sòng dào

以月日反缚送到。

tuī wèn dòu liú bú shì chù yāo shū zhě suì què fàng zhī

推问逗留,不是畜妖书者,遂却放之。

chū dìng mìng lù

(出《定命录》)

ā mǎ pó

阿马婆

táng xuán zōng dōng fēng cì huá yīn jiàn yuè shén shù lǐ yíng yè

唐玄宗东封,次华阴,见岳神数里迎谒。

dì wèn zuǒ yòu zuǒ yòu mò jiàn

帝问左右,左右莫见。

suì zhào zhū wū wèn shén ān zài

遂召诸巫,问神安在。

dú lǎo wū ā mǎ pó zòu yún zài lù zuǒ zhū bìn zǐ yī yíng hòu bì xià

独老巫阿马婆奏云:在路左,朱鬓紫衣,迎候陛下。

dì gù xiào zhī réng chì chì yuán zuò lēi

帝顾笑之,仍敕(敕原作勒。

jù míng chāo běn gǎi

据明抄本改。

ā mǎ pó chì shén xiān guī

)阿马婆,敕神先归。

dì zhì miào jiàn shén tuó jiān fǔ fú diàn tíng dōng nán dà bǎi zhī xià

帝至庙,见神橐鞬,俯伏殿庭东南大柏之下。

yòu zhào ā mǎ pó wèn zhī duì rú dì suǒ jiàn

又召阿马婆问之,对如帝所见。

dì jiā lǐ jìng mìng ā mǎ pó zhì yì ér xuán

帝加礼敬,命阿马婆致意而旋。

xún zhào xiān zhū yuè fēng wèi jīn tiān wáng dì zì shū zhì bēi wén yǐ chǒng yì zhī

寻诏先诸岳封为金天王,帝自书制碑文,以宠异之。

qí bēi gāo wǔ shí yú chǐ kuò zhàng yú hòu sì wǔ chǐ tiān xià bēi mò dà yě

其碑高五十余尺,阔丈余,厚四五尺,天下碑莫大也。

qí yīn kè hù cóng tài zǐ wáng gōng yǐ xià guān míng

其阴刻扈从太子王公已下官名。

zhì zuò zhuàng lì juān zhuó jīng qiǎo wú bǐ lún

制作状丽,镌琢精巧,无比伦。

chū kāi tiān chuán xìn jì

(出《开天传信记》)

bái xíng jiǎn

白行简

táng láng zhōng bái xíng jiǎn tài hé chū yīn dà zuì mèng èr rén yǐn chū chūn míng mén

唐郎中白行简,太和初,因大醉,梦二人引出春明门。

zhì yī xīn zhǒng jiān tiān jiàng xiǎo ér huí

至一新冢间,天将晓而回。

zhì chéng mén diàn yǒu zhōu bǐng dìng tuō zhě

至城门,店有鬻饼饤饦者。

xíng jiǎn něi shén fāng gào èr shǐ zhě cì

行简馁甚,方告二使者次。

hū jiàn diàn fù bào yīng ér shǐ zhě biàn chí yī xiǎo tǔ kuài yǔ xíng jiǎn lìng jī xiǎo ér

忽见店妇抱婴儿,使者便持一小土块与行简,令击小儿。

xíng jiǎn rú qí yán zhì zhī xiǎo ér biàn jīng tí mèn jué

行简如其言掷之,小儿便惊啼闷绝。

diàn fù yuē hái ér zhōng è

店妇曰:孩儿中恶。

lìng rén zhào dé yī nǚ wū zhì

令人召得一女巫至。

fén xiāng dàn pí pá zhào qǐng yuē wú tā gù xiǎo wǎng liǎng wéi huàn ěr

焚香,弹琵琶召请曰:无他故,小魍魉为患耳。

dōu sān rén yī shì shēng hún qiú jiǔ shí ěr bù wéi suì

都三人,一是生魂,求酒食耳,不为祟。

kě sù zuò dìng tuō qǔ jiǔ

可速作饤饦,取酒。

qūn xún chén shè

逡巡陈设。

wū zhě bài yè èr rén yǔ xíng jiǎn jiù zuò shí bǎo ér qǐ

巫者拜谒,二人与行简就坐,食饱而起。

xiǎo ér fù rú gù

小儿复如故。

xíng jiǎn jì wù shén è zhī hòu yú xún ér zú

行简既寤,甚恶之,后逾旬而卒。

chū líng yì jì

(出《灵异记》)

xǔ zhì yōng

许至雍

xǔ zhì yōng qī mǒu shì yí róng dàn yǎ

许至雍妻某氏,仪容淡雅。

zǎo suì wáng méi zhì yōng pō gǎn tàn

早岁亡没,至雍颇感叹。

měi fēng jǐng xián yè shēng gē jǐn xí wèi cháng bù tàn qì bēi jiē

每风景闲夜,笙歌尽席,未尝不叹泣悲嗟。

zhì yōng bā yuè shí wǔ rì yè yú tíng qián fǔ qín wán yuè

至雍八月十五日夜于庭前抚琴玩月。

yǐ jiǔ hū jué lián píng jiān yǒu rén xíng yù jiē shù shēng

已久,忽觉帘屏间有人行,吁嗟数声。

zhì yōng wèn yuē shuí rén zhì cǐ

至雍问曰:谁人至此?

bì yǒu yì yě

必有异也。

liáng jiǔ wén yǒu rén yǔ yún nǎi shì wáng qī

良久,闻有人语云:乃是亡妻。

yún ruò yù de xiāng jiàn yù zhào shí sì

云:若欲得相见,遇赵十四。

mò xī sān guàn liù bǎi qián

莫惜三贯六百钱。

zhì yōng jīng qǐ wèn zhī

至雍惊起问之。

nǎi wú suǒ jiàn

'乃无所见。

zì cǐ cháng jì qí yán

自此常记其言。

zé bù zhī zhào shí sì shì hé rén yě

则不知赵十四是何人也。

hòu shù nián zhì yōng xián yóu sū zhōu

后数年,至雍闲游苏州。

shí fāng chūn jiàn shǎo nián shí yú bèi jiē fù rén zhuāng chéng huà chuán jiāng yè wú tài bó miào

时方春,见少年十余辈,皆妇人装,乘画舡,将谒吴太伯庙。

xǔ jūn yīn wèn yuē bǐ hé rén yě

许君因问曰:彼何人也?

ér yī jū ruò shì

而衣裾若是。

rén yuē cǐ zhōu yǒu nán wū zhào shí sì zhě yán shì duō zhōng wèi tǔ rén suǒ jìng fú jiē zhào shēng zhī xià bèi yě

人曰:此州有男巫赵十四者,言事多中为土人所敬伏,皆赵生之下辈也。

xǔ shēng wèn yuē zhào shēng zhī shù suǒ cháng zhě hé yě

许生问曰:赵生之术,所长者何也?

yuē néng shàn zhì rén zhī hún ěr

曰:能善致人之魂耳。

xǔ shēng nǎi zhī fú qí qī zhī shuō yě

许生乃知符其妻之说也。

míng rì zǎo yì zhào shí sì jù chén kěn qiè zhī yì

明日早,诣赵十四,具陈恳切之意。

zhào shēng yuē mǒu zhī suǒ zhì zhě shēng hún ěr

赵生曰:某之所致者,生魂耳。

jīn zhào sǐ hún yòu jīn shēng rén jiàn zhī mǒu jiǔ bù wéi bù zhī zhào de fǒu

今召死魂,又今生人见之,某久不为,不知召得否?

zhī láng jūn yǒu zhòng niàn zhī yì yòu shén lǐ yǐ yǒu suǒ bái mǒu ān dé bù wéi zhào zhī

知郎君有重念之意,又神理已有所白,某安得不为召之?

nǎi jì qí suǒ fèi zhī zhí guǒ sān guàn liù bǎi ěr

乃计其所费之直,果三贯六百耳。

suì zé liáng rì yú qí nèi sǎ sǎo fén xiāng shī chuáng jǐ yú xi bì xià yú yán wài jié tán chǎng zhì jiǔ fǔ

遂择良日,于其内,洒扫焚香,施床几于西壁下,于檐外结坛场,致酒脯。

hū xiào wǔ bài dàn hú qín

呼啸舞拜,弹胡琴。

zhì xī

至夕。

lìng xǔ jūn chǔ yú táng nèi dōng yú zhào shēng nǎi yú yán xià chuí lián wò bù yǔ

令许君处于堂内东隅,赵生乃于檐下垂帘卧,不语。

zhì sān gēng hū wén tíng jì yǒu rén xíng shēng zhào shēng nǎi wèn yuē mò shì xǔ xiù cái fū rén fǒu

至三更,忽闻庭际有人行声,赵生乃问曰:莫是许秀才夫人否?

wén yù jiē shù sì yīng yún shì

闻吁嗟数四,应云:是。

zhào shēng yuē yǐ xiù cái chéng yì kěn qiè gù gǎn xiāng yíng fū rén wú guài yě

赵生曰:以秀才诚意恳切,故敢相迎,夫人无怪也。

qǐng fū rén rù táng zhōng

请夫人入堂中。

qūn xún shì yǒu rén yè lián jiàn xǔ shēng zhī qī

逡巡,似有人谒帘,见许生之妻。

dàn fú báo zhuāng bài zhào shēng xú rù táng nèi xī xiàng ér zuò

淡服薄妆,拜赵生,徐入堂内,西向而坐。

xǔ shēng tì sì wū yè jūn xíng ruò cǐ wú wǎng héng fǒu

许生涕泗呜咽:君行若此,无枉横否?

qī yuē cǐ jiē mìng yě ān yǒu wǎng héng

妻曰:此皆命也,安有枉横。

yīn wèn ér nǚ jiā rén jí qīn jiù lǘ lǐ děng shì wǎng fù shù shí jù

因问儿女家人及亲旧闾里等事,往复数十句。

xǔ shēng yòu wèn rén jiān shàng fó jīng hū wèi gōng dé cǐ chéng yǒu fǒu

许生又问:人间尚佛经,呼为功德,此诚有否?

qī yuē jiē yǒu yě

妻曰:皆有也。

yòu wèn míng jiān suǒ zhòng hé wù

又问:冥间所重何物?

chūn qiū diàn xiǎng wú bù de rán zuì zhòng zhě jiāng shuǐ zhōu yě

春秋奠享无不得,然最重者,浆水粥也。

zhào shēng zhì zhī

赵生致之。

xū yú zhōu zhì xiàng kǒu rú shí shōu zhī fù rú gù

须臾粥至,向口如食,收之,复如故。

xǔ shēng yòu yuē yāo gōng dé fǒu

许生又曰:要功德否?

qī yún mǒu píng shēng wú è qǐ yǒu zuì hu

妻云:某平生无恶,岂有罪乎?

zú xià qián yǔ wèi zhě yì yǐ jǐn de

足下前与为者,亦已尽得。

liáng jiǔ zhào shēng yuē fū rén kě qù yǐ kǒng duō shí jí yǒu qiǎn zhé

良久,赵生曰:夫人可去矣,恐多时即有谴谪。

qī nǎi chū xǔ shēng xiàng suí qì tì yuē yuàn huì yī wù kě yǐ wèi jì

妻乃出,许生相随泣涕曰:愿惠一物,可以为记。

qī qì yuē yōu míng wéi yǒu lèi kě yǐ chuán yú rén dài

妻泣曰:幽冥唯有泪可以传于人代。

jūn yǒu yī fú kě tóu yī shì yú de

君有衣服,可投一事于地。

xǔ shēng tuō yī hàn shān zhì zhī yú de

许生脱一汗衫,置之于地。

qí qī qǔ zhī yú tíng shù qián xuán yī shù zhī yǐ hàn shān bì qí miàn dà kū

许妻拿过汗衫,又悬挂在庭树前面一根树枝,然后用汗衫蒙住脸大哭起来。

liáng jiǔ huī shǒu què xǔ shēng guà hàn shān shù zhī jiān ruò chéng kōng ér qù

良久,挥手却许生,挂汗衫树枝间,若乘空而去。

xǔ shēng qǔ hàn shān shì zhī lèi hén jiē xuè yě

许生取汗衫视之,泪痕皆血也。

xǔ shēng tòng dào shù rì bù shí

许生痛悼,数日不食。

lú qiú zhe yōu jū sū zhōu shi zhào shēng zhào shēng míng hé sū zhōu rén jiē chuán qí shì

卢求著幽居苏州,识赵生,赵生名何,苏州人皆传其事。

chū líng yì jì

(出《灵异记》)

wéi jìn

韦觐

táng tài pú qīng shū jìn yù qiú xià zhōu jié dù shǐ

唐太仆卿书觐欲求夏州节度使。

yǒu wū zhě zhī qí suǒ xī hū yì wéi yuē mǒu shàn dǎo zhù xīng chén fán qiú guān zhí zhě bì néng yīng zhī

有巫者知其所希,忽诣韦曰:某善祷祝星辰,凡求官职者,必能应之。

wéi bù zhī qí kuáng zhà lìng zé rì

韦不知其诳诈,令择日。

yè shēn wū zhōng tíng bèi jiǔ guǒ xiāng dēng děng

夜深,于中庭备酒果香灯等。

wū zhě chéng zuì ér zhì qǐng shū zì shū guān jiē yī dào qián qǐ yú jiào xí

巫者乘醉而至,请书自书官阶一道,虔启于醮席。

jì dé shǒu shū guān xián yǎng tiān dà jiào yuē wéi jìn yǒu yì zhì lìng wǒ jì tiān

既得手书官衔,仰天大叫曰:韦觐有异志,令我祭天。

wéi hé zú bài yuē qǐ shān rén wú yǐ cǐ yán bǎi kǒu zhī xìng yě

韦合族拜曰:乞山人无以此言,百口之幸也。

fán suǒ wán yòng cái wù jǐn yǔ zhī

凡所玩用财物,尽与之。

shí cuī kǎn chōng jīng yǐn

时崔侃充京尹。

yǒu fǔ qiú pàn yù wèi wū zhě shì qí yī bèi

有府囚叛狱,谓巫者是其一辈。

lǐ xū jí qí yī zhuāng hū yì

里胥诘其衣装忽异?

wū qíng jiǒng nǎi yún tài pú qīng wéi jìn céng lìng wǒ jì tiān

巫情窘,乃云:太仆卿韦觐,曾令我祭天。

wǒ yù chén gào ér yǐ jiā cái qiú wǒ

我欲陈告,而以家财求我。

fēi qiè dào yě

非窃盗也?

jì dāng shēn zòu xuān zōng huáng dì zhào jìn zhì diàn qián huò míng yuān zhuàng

既当申奏,宣宗皇帝召觐至殿前,获明冤状。

fù zhào zǎi chén lùn yuē wéi jìn chéng nán shàng zú xuān gài chéng jiā

复召宰臣论曰:韦觐城南上族,轩盖承家。

zuó wèi qiú guān suì zhāo wū bàng

昨为求官,遂招诬谤。

wú lìng kù lì jiā zhī zuì zhì

无令酷吏加之罪俧。

qí shī wū biàn fù jīng zhào chǔ sǐ wéi biǎn pān zhōu sī mǎ

其师巫便付京兆处死,韦贬潘州司马。

chū yún xī you yì

(出《云溪友议》)

gāo pián

高骈

táng gāo pián cháng huì zhū zǐ yuē rǔ cáo shàn zì wéi móu

唐高骈尝诲诸子曰:汝曹善自为谋。

wú bì bù xué sú wù sǐ rù sì bǎn piàn zhōng yǐ lèi yú rǔ yǐ

吾必不学俗物,死入四板片中,以累于汝矣。

jí zāo bì shī duó zhī nán yǔ zhū shēng zhí tóng kǎn ér yì yān

及遭毕师铎之难,与诸甥侄同坎而瘗焉。

wéi pián yǐ jiù zhān bāo zhī guǒ fú suǒ yán

唯骈以旧毡苞之,果符所言。

hòu lǚ yòng zhī fú zhū yǒu jūn rén fā qí zhōng táng dé yī shí hán

后吕用之伏诛,有军人发其中堂,得一石函。

nèi yǒu tóng rén yī méi cháng sān chǐ xǔ shēn pī zhì kǒu guàn cháng dìng bèi shàng liú pián xiāng guàn jiǎ zǐ guān pǐn xìng míng wèi yā shèng zhī shì

内有桐人一枚,长三尺许,身披桎,口贯长钉,背上琉骈乡贯甲子官品姓名,为厌胜之事。

yǐ shì pián měi wèi yòng zhī suǒ zhì rú yǒu zhù yān

以是骈每为用之所制,如有助焉。

chū yāo luàn zhì

(出《妖乱志》)

yàn zhòu yàn dào fǎ

厌咒厌盗法

yàn dào fǎ qī rì yǐ shǔ jiǔ méi zhì lóng zhōng mái yú de chèng jiǔ bǎi jīn tǔ fù kǎn shēn gè èr chǐ wǔ cùn zhù zhī lìng jiān gù zá wǔ xíng shū yuē tíng bù dì shàng tǔ tú zào shuǐ huǒ dào zéi bù jīng

厌盗法,七日以鼠九枚,置笼中,埋于地,秤九百斤土覆坎,深各二尺五寸,筑之令坚固,杂五行书曰:亭部地上土涂灶,水火盗贼不经;

tu wū sì jiǎo shǔ bù shí cán

涂屋四角,鼠不食蚕;

tu cāng lǐn lǐn zì yuán kòng quē

涂仓廪,(廪字原空缺。

jù huáng běn bǔ

据黄本补。

shǔ bù shí dào

鼠不食稻;

yǐ sāi kǎn bǎi shǔ zhǒng jué

以塞坎,百鼠种绝。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

yōng yì jiān

雍益坚

táng yōng yì jiān yún zhǔ yè shén zhòu chí zhī yǒu gōng dé yè xíng jí mèi kě yǐ kǒng bù è mèng

唐雍益坚云:主夜神咒,持之有功德,夜行及寐,可已恐怖恶梦。

zhòu yuē pó shān pó yǎn dǐ

咒曰:婆珊婆演底。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

✦ You read 卷二百八十三·巫(附厌咒)

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.