太平广记 · 吕文仲 · Chapter 418 of 501

卷四百一十七·草木十二

PinyinModern Translation
Size

huā huì guài xià guāng huà sì kè sēng zhì xù shān guī liú zào tián bù liáng shēng sū chāng yuǎn

花卉怪下光化寺客僧智聓邓珪刘皂田布梁生苏昌远

yào guài shàng dǎng rén tián dēng niang zhào shēng

药怪上党人田登娘赵生

jūn guài guō yuán zhèn xuān píng fāng guān rén yù zhāng rén

菌怪郭元振宣平坊官人豫章人

huā huì guài xià

花卉怪下

guāng huà sì kè

光化寺客

yǎn zhōu cú lái shān sì yuē guāng huà kè yǒu xí rú yè zhě jiān zhì qī yān

兖州徂徕山寺曰光化,客有习儒业者,坚志栖焉。

xià rì liáng tiān yīn yuè bì huà yú láng xù

夏日凉天,因阅壁画于廊序。

hū féng bái yī měi nǚ nián shí wǔ liù zī mào jué yì

忽逢白衣美女,年十五六,姿貌绝异。

kè xún qí lái xiào ér yīng yuē jiā zài shān qián

客询其来,笑而应曰:“家在山前。

kè xīn zhī shān qián wú shì zi yì wèi yí yāo

”客心知山前无是子,亦未疑妖。

dàn xīn yǐ shū yóu tān qí guān shì

但心以殊尤,贪其观视。

qiě tiāo qiě yuè yīn yòu zhì yú shì

且挑且悦,因诱致于室。

jiāo huān jié yì qíng kuǎn shén mì

交欢结义,情款甚密。

bái yī yuē xìng bù yǐ cūn yě jiàn bǐ shì dāng yǒng fèng ēn gù

白衣曰:“幸不以村野见鄙,誓当永奉恩顾。

rán jīn wǎn xū qù fù lái zé kě yǐ bù bié yǐ

然今晚须去,复来则可以不别矣。

kè yīn liú lián bǎi duān biàn jǐn ér zhōng bù kě

”客因留连,百端遍尽,而终不可。

sù bǎo bái yù zhǐ huán yīn yǐ yí zhī yuē xìng shì cǐ kě yǐ sù hái

素宝白玉指环,因以遗之曰:“幸视此,可以速还。

yīn sòng xíng

”因送行。

bái yī yuē kǒng jiā rén jiē yíng yuàn qiě huí qù

白衣曰:“恐家人接迎,愿且回去。

kè jí shàng sì mén lóu yǐn shēn mù sòng

”客即上寺门楼,隐身目送。

bái yī xíng jì bǎi bù xǔ yǎn rán bú jiàn

白衣行计百步许,奄然不见。

kè nǎi shi qí miè chù jìng xún jiū

客乃识其灭处,径寻究。

sì qián shū píng shù lǐ xiān mù xì cǎo háo fà wú yǐn lǚ lì xiáng shú céng wú zōng jī

寺前舒平数里,纤木细草,毫发无隐,履历详熟,曾无踪迹。

mù jiāng huí cǎo zhōng jiàn bǎi hé miáo yī zhī bái huā jué wěi

暮将回,草中见百合苗一枝,白花绝伟。

kè yīn zhú zhī

客因𣃁之。

gēn běn rú gǒng guī yì bù lèi cháng zhě

根本如拱,瑰异不类常者。

jí guī nǎi qǐ qí zhòng fù bǎi dié jì jǐn bái yù zhǐ huán wǎn zài qí nèi

及归,乃启其重付,百叠既尽,白玉指环,宛在其内。

nǎi jīng tàn huǐ hèn huǎng hū chéng bìng yī xún ér bì

乃惊叹悔恨,恍惚成病,一旬而毙。

chū jí yì jì

(出《集异记》)

sēng zhì xù

僧智聓

shàng yuán zhōng shǔ jùn yǒu sēng zhì xù zài bǎo xiāng sì chí jīng

上元中,蜀郡有僧智聓在宝相寺持经。

yè jiǔ hū yǒu fēi chóng wǔ liù dà rú ying jīn sè dié fēi fù dēng yàn huò dūn yú dēng huā shàng gǔ chì

夜久,忽有飞虫五六大如蝇,金色,迭飞赴灯焰,或蹲于灯花上鼓翅。

yǔ huǒ yī sè jiǔ nǎi miè yú yàn zhōng

与火一色,久乃灭于焰中。

rú cǐ shù xī

如此数夕。

tóng zǐ jī duò qí yī nǎi dǒng lù huā míng chāo běn dǒng zuò xūn huā zuò xiāng yě

童子击堕其一,乃董陆花(明抄本“董”作“薰”、“花”作“香”)也。

yì wú xíng zhuàng

亦无形状。

zì shì bù fù jiàn

自是不复见。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

shān guī

邓珪

jìn yáng xī yǒu tóng zǐ sì zài jiāo mù zhī wài

晋阳西有童子寺在郊牧之外。

zhēn yuán zhōng yǒu shān guī zhě yù jū yú sì

贞元中,有邓珪者寓居于寺。

shì suì qiū yǔ péng yǒu shù bèi huì sù

是岁秋,与朋友数辈会宿。

jì hé fēi hòu hū jiàn yī shǒu zì yǒu jiān rù

既阖扉后,忽见一手自牖间入。

qí shǒu sè huáng ér shòu shén

其手色黄而瘦甚。

zhòng shì zhī jù lì rán

众视之,俱栗然。

dú guī wú suǒ jù

独珪无所惧。

fǎn kāi qí yǒu

反开其牖。

wén yǒu yín xiào zhī shēng guī bù zhī guài

闻有吟啸之声,珪不之怪。

xùn zhī yuē rǔ wèi shuí

讯之曰:“汝为谁?

duì yuē wú yǐn jū shān gǔ yǒu nián yǐ

”对曰:“吾隐居山谷有年矣。

jīn xī zòng fēng yuè zhī yóu wén xiān shēng zài cǐ gù lái fèng yè

今夕纵风月之游,闻先生在此,故来奉谒。

chéng bù dàng liè xiān shēng zhī xí yuàn de zuò yǒu xià tīng xiān shēng yǔ kè tán zú yǐ

诚不当列先生之席,愿得坐牖下,听先生与客谈足矣。

guī xǔ zhī

珪许之。

jì zuò yǔ zhū kè tán xiào jí huān

既坐,与诸客谈笑极欢。

jiǔ zhī gào qù

久之告去。

jiāng xíng wèi guī yuē míng xī dāng zài lái

将行,谓珪曰:“明夕当再来。

yuàn xiān shēng wèi jiàn bìn

愿先生未见摈。

jì qù guī yǔ zhū kè yì yuē

”既去,珪与诸客议曰。

cǐ bì guǐ yě

此必鬼也。

bù qióng qí jī qiě jiāng wéi huàn yǐ

不穷其迹,且将为患矣。

yú shì jī sī wèi mín shù bǎi xún hou qí zài lái

”于是缉丝为缗数百寻,候其再来。

bì fù bì fù yuán zuò sī jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi zhī

必缚(“必缚”原作“丝”,据明抄本、陈校本改)之。

míng xī guǒ lái yòu yǐ shǒu chū yú yǒu jiān

明夕果来,又以手出于牖间。

guī jí yǐ mín xì qí bì láo bù kě jiě

珪即以缗系其臂,牢不可解。

wén yǒu wài wèn hé zuì ér jiàn fù

闻牖外问:“何罪而见缚?

qí yì ān zài

其议安在?

dé wú huǐ yá

得无悔邪?

suì yǐn mín ér qù

”遂引缗而去。

zhì míng rì guī yǔ zhū kè jù qióng qí jī

至明日,珪与诸客俱穷其迹。

zhì sì běi bǎi yú bù yǒu pú táo yī zhū shén fán mào ér mín xì qí zhī

至寺北百余步,有蒲桃一株,甚蕃茂,而缗系其枝。

yǒu yè lèi rén shǒu guǒ yǒu jiān suǒ jiàn zhě

有叶类人手,果牖间所见者。

suì mìng jué qí gēn ér fén zhī

遂命掘其根而焚之。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

liú zào

刘皂

líng shí xiàn nán cháng yè zhōng yāo guài yóu shì lǐ zhōng rén wú gǎn yè jīng qí de zhě

灵石县南尝夜中妖怪,由是里中人无敢夜经其地者。

yuán hé yuán hé yuán zuò dà chū jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi nián dǒng shū jīng wèi xī hé shǒu

元和(“元和”原作“大初”,据明抄本、陈校本改)年,董叔经为西河守。

shí yǒu péng chéng liú zào jiǎ xiào yì wèi

时有彭城刘皂,假孝义尉。

zào qǐng cháng yǐ shū wǔ dǒng shū nù shén suì qì zhí

皂顷尝以书忤董叔,怒甚,遂弃职。

rù fén shuǐ guān yè zhì líng shí nán féng yī rén lì yú lù páng

入汾水关,夜至灵石南,逢一人立于路旁。

qí zhuàng jué yì zào mǎ jīng ér zhuì

其状绝异,皂马惊而坠。

jiǔ zhī nǎi qǐ

久之乃起。

qí lù páng lì zhě jí jiě zào yī páo ér zì yī zhī

其路旁立者,即解皂衣袍而自衣之。

zào yǐ wéi jié bù gǎn jù

皂以为劫,不敢拒。

jì ér xi zǒu jìn shí yú lǐ zhì nì lǚ yīn yán qí shì

既而西走近十余里,至逆旅,因言其事。

nì lǚ rén yuē yì nán yè zhōng yǒu yāo guài gù fēi zéi ěr

逆旅人曰:“邑南夜中有妖怪,固非贼尔。

míng rì yǒu zì xiàn nán lái zhě wèi zào yuē xiàn nán yě zhōng yǒu péng màn zhuàng lèi rén pī yī qīng páo bù yì yì hu

”明日,有自县南来者,谓皂曰:“县南野中有蓬蔓,状类人,披一青袍,不亦异乎?

zào wǎng shì zhī guǒ jǐ zhī páo yě

”皂往视之,果己之袍也。

lǐ zhōng rén shǐ wù wèi yāo zhě nǎi péng màn ěr

里中人始悟,为妖者乃蓬蔓耳。

yóu shì jǐn fén qí yāo suì jué

由是尽焚,其妖遂绝。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

tián bù

田布

táng tián bù tián yuè zhī zǐ yě

唐田布,田悦之子也。

yuán hé zhōng cháng guò cài bǐ lù cè yǒu cǎo rú hāo

元和中,尝过蔡比,路侧有草如蒿。

jīng dà rú zhǐ qí duān jù yè ruò jiāo liáo cháo zài wěi

茎大如指,其端聚叶,若鹪鹩巢在苇。

zhé shì zhī xié zhōng yǒu xiǎo shǔ shù shí cái ruò zào jiá zi mù yóu wèi kāi jiū jiū yǒu shēng

折视之,叶中有小鼠数十,才若皂荚子,目犹未开,啾啾有声。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

liáng shēng

梁生

táng xīng píng zhī xi yǒu liáng shēng bié shù qí hòu yuán yǒu lí shù shí yú zhū

唐兴平之西,有梁生别墅,其后园有梨树十余株。

tài hé sì nián dōng shí yī yuè chū xuě jì qí lí hū yǒu huā fā fāng ér qiě mào

太和四年冬十一月,初雪霁,其梨忽有花发,芳而且茂。

liáng shēng shén qí zhī yǐ wéi jí zhào

梁生甚奇之,以为吉兆。

yǒu wéi shì wèi liáng shēng yuē fu mù yǐ chūn ér róng dōng ér cuì gù qí cháng yǐ

有韦氏谓梁生曰:“夫木以春而荣,冬而瘁,固其常矣。

yān kě wèi zhī jí zhào hu

焉可谓之吉兆乎?

shēng wén zhī bú yuè

”生闻之不悦。

hòu yuè yú liáng shēng fù zú

后月余,梁生父卒。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

sū chāng yuǎn

苏昌远

zhōng hé zhōng yǒu shì rén sū chāng yuǎn jū sū zhōu shǔ yì

中和中,有士人苏昌远居苏州属邑。

yǒu xiǎo zhuāng qù guān dào shí lǐ

有小庄去官道十里。

wú zhōng shuǐ xiāng lǜ duō hé jì

吴中水乡率多荷芰。

hū yī rì jiàn yī nǚ láng sù yī hóng liǎn róng zhì yàn lì

忽一日,见一女郎,素衣红脸,容质艳丽。

yuè qí sè huǎng ruò shén xiān zhōng rén

阅其色,恍若神仙中人。

zì shì yǔ zhī xiāng xiá yǐ zhuāng wèi yōu huì zhī suǒ

自是与之相狎,以庄为幽会之所。

sū shēng huò zhī jì shén cháng yǐ yù huán zèng zhī jié xì yīn qín

苏生惑之既甚,尝以玉环赠之,结系殷勤。

huò yī rì jiàn kǎn qián bái lián huā kāi fū shū yì fǔ ér wán zhī

或一日,见槛前白莲花开敷殊异,俯而玩之。

jiàn huā fáng zhōng yǒu wù

见花房中有物。

xì shì nǎi suǒ zèng yù huán yě

细视,乃所赠玉环也。

yīn zhé zhī qí yāo suì jué

因折之,其妖遂绝。

chū běi mèng suǒ yán

(出《北梦琐言》)

yào guài

药怪

shàng dǎng rén

上党人

suí wén dì shí shàng dǎng yǒu rén zhái hòu měi yè yǒu rén hū shēng

隋文帝时,上党有人宅后每夜有人呼声。

qiú zhī bú jiàn

求之不见。

qù zhái yī lǐ dàn jiàn yī rén cān zhī

去宅一里,但见一人参枝。

jué zhī rù dì wǔ chǐ rú rén tǐ zhuàng

掘之,入地五尺,如人体状。

jué qù zhī hòu hū shēng suì jué

掘去之后,呼声遂绝。

shí jìn wáng guǎng yīn yǒu duó zōng zhī jì chǎn shì quán yào shàng jūn yě dǎng yǔ yě yán péng dǎng bǐ ér zèn

时晋王广阴有夺宗之计,谄事权要,上君也,党与也,言朋党比而谮。

tài zǐ jìng jiàn fèi

太子竟见废。

duò shì yīn cǐ ér luàn

隋室因此而乱。

yuán quē chū chù

(原缺出处。

chén xiào běn zuò chū xuān shì zhì

陈校本作出《宣室志》。

jīn jiàn suí shū wǔ xíng zhì

今见《隋书·五行志》)

tián dēng niang

田登娘

shǎn zhōu xī běi bái jìng lǐng shàng luó cūn cūn zhī tián shì cháng chuān jǐng dé yī gēn dà rú bì

陕州西北白径岭上逻村,村之田氏尝穿井,得一根大如臂。

jié zhōng cū pí ruò fú líng xiāng qì shì shù

节中粗皮若茯苓,香气似术。

qí jiā fèng shì yǒu xiàng shè shù shí suì zhì yú xiàng qián

其家奉释,有像设数十,遂置于像前。

tián shì nǚ míng dēng niang shí liù qī yǒu róng zhì

田氏女名登娘,十六七,有容质。

qí fù cháng lìng gōng xiāng huǒ yān

其父常令供香火焉。

jīng suì yú nǚ cháng rì jiàn yī shào nián chū rù fó táng zhōng bái yī niè jī

经岁余,女尝日见一少年出入佛堂中,白衣蹑屐。

nǚ suì sī zhī

女遂私之。

jīng shén jǔ zhǐ yǒu yì yú cháng yǐ

精神举止,有异于常矣。

qí wù gēn měi suì zhì chūn méng yá

其物根每岁至春萌芽。

qí nǚ yǒu rèn nǎi jù bái yú mǔ

其女有妊,乃具白于母。

mǔ yí qí guài

母疑其怪。

cháng yǒu nà sēng guò mén qí jiā yīn liú zhī gōng yǎng

尝有衲僧过门,其家因留之供养。

sēng jiāng rù fó yǔ zhé wèi wù jù zhī

僧将入佛宇,辄为物拒之。

yī rì nǚ suí mǔ tā chū sēng rù fó táng

一来二去,登娘就和他私通了。

mén cái qǐ yǒu yī gē fú sēng fēi qù

门才启,有一鸽拂僧飞去。

qí xī nǚ bù fù jiàn qí guài shì qí gēn yì chéng xiǔ dù

其夕,女不复见其怪,视其根,亦成朽蠹。

nǚ shēn cái qī yuè chǎn wù sān jié qí xíng rú xiàng qián gēn yě

女娠才七月,产物三节,其形如象前根也。

tián shì bìng huǒ fén zhī qí guài yì jué

田氏并火焚之,其怪亦绝。

jiù shuō gǒu qǐ fú líng rén shēn shù xíng yǒu yì fú zhī huò shàng shòu

旧说枸杞茯苓人参术形有异,服之获上寿。

huò bù hūn xuè bù sè yù yù zhī bì néng jiàng zhēn wéi dì xian yǐ

或不荤血,不色欲,遇之必能降真为地仙矣。

tián shì fēi jì gù jiàn guài ér qù zhī

田氏非冀,故见怪而去之。

yi hu

宜乎!

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

zhào shēng

赵生

tiān bǎo zhōng yǒu zhào shēng zhě qí xiān yǐ wén xué xiǎn

天宝中,有赵生者,其先以文学显。

shēng xiōng dì shù rén jù yǐ jìn shì míng jīng rù shì

生兄弟数人,俱以进士明经入仕。

dú shēng xìng lǔ dùn suī dú shū rán bù néng fēn jù xiáng yì

独生性鲁钝,虽读书,然不能分句详义。

yóu shì nián zhuàng shàng bù dé wèi jùn gòng

由是年壮尚不得为郡贡。

cháng yǔ xiōng dì yǒu shēng huì yàn yíng zuò zhū lǜ xiāng jiē dú shēng bái yī shèn wéi bù lè

常与兄弟友生会宴,盈座朱绿相接,独生白衣,甚为不乐。

jí jiǔ hān huò jìn zhī shēng yì cán qiě nù

及酒酣,或靳之,生益惭且怒。

hòu yī rì qì qí jiā dùn qù yǐn jìn yáng shān qì máo wèi shě

后一日,弃其家遁去,隐晋阳山,葺茅为舍。

shēng yǒu shū bǎi yú biān jí ér zhì shān zhōng zhòu xí yè xi suī hán rè qiè jī jī yuán zuò jī

生有书百余编,笈而至山中,昼习夜息,虽寒热切肌(“肌”原作“饥”。

jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi shí sù xí zhù bù dàn láo kǔ

据明抄本、陈校本改),食粟袭纻,不惮劳苦。

ér shēng méng měng lì yù qín ér gōng yù shǎo

而生蒙懵,力愈勤而功愈少。

shēng yù huì nù

生愈恚怒。

zhōng bù yì qí zhì

终不易其志。

hòu xún yú yǒu wēng yì hè lái zào zhī yīn wèi shēng yuē wú zǐ jū shēn shān zhōng dú gǔ rén shū qǐ yǒu zhì yú lù shì hu

后旬余,有翁衣褐来造之,因谓生曰:“吾子居深山中,读古人书,岂有志于禄仕乎?

suī rán xué yù jiǔ ér zú bù néng fēn jù xiáng yì hé bì zhì zhī shén yá

虽然,学愈久而卒不能分句详议,何蔽滞之甚邪!

shēng xiè yuē pū bù mǐn zì dù lǎo qiě wú yòng gù rù shēn shān dú shū zì yuè

”生谢曰:“仆不敏,自度老且无用,故入深山,读书自悦。

suī bù néng dá qí jīng wēi rán bì yù sǐ yú zhì yè bù rǔ xiān rén

虽不能达其精微,然必欲死于志业,不辱先人。

yòu hé jí yú lù shì yě

又何及于禄仕也?

wēng yuē wú zǐ zhī zhì shén jiān

”翁曰:“吾子之志甚坚。

lǎo fū suī wú shù néng yǒu bǔ yú láng jūn dàn xìng yī yè wǒ ěr

老夫虽无术能有补于郎君,但幸一谒我耳。

yīn zhēng qí suǒ zhǐ

”因征其所止。

wēng yuē wú duàn shì zi jiā yú shān xī dà mù zhī xià

翁曰:“吾段氏子,家于山西大木之下。

yán qì hū wáng suǒ jiàn

”言讫,忽亡所见。

shēng guài zhī yǐ wéi yāo

生怪之,以为妖。

suì jìng wǎng shān xī xún qí jī guǒ yǒu duàn shù fán mào

遂径往山西寻其迹,果有段树蕃茂。

shēng yuē qǐ fēi duàn shì zi hu

生曰:“岂非段氏子乎?

yīn chí chā fā qí xià dé rén cān zhǎng chǐ yú shén xiào suǒ yù wēng zhī mào

”因持锸发其下,得人参长尺余,甚肖所遇翁之貌。

shēng yuē wú wén rén cān néng wéi guài zhě kě yù jí

生曰:“吾闻人参能为怪者,可愈疾。

suì yuè ér shí zhī

”遂瀹而食之。

zì shì xǐng rán míng wù mù suǒ lǎn shū jǐn néng qióng ào

自是醒然明悟,目所览书,尽能穷奥。

hòu suì yú yǐ míng jīng jí dì

后岁余,以明经及第。

lì guān shù rèn ér zú

历官数任而卒。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

jūn guài

菌怪

guō yuán zhèn

郭元振

guō yuán zhèn cháng shān jū

郭元振尝山居。

zhōng yè yǒu rén miàn rú pán shùn mù chū yú dēng xià

中夜,有人面如盘,瞬目出于灯下。

yuán zhèn liǎo wū jǔ sè

元振了无惧色。

xú rǎn hàn tí qí jiá yuē jiǔ shù rén piān lǎo cháng zhēng mǎ bù féi

徐染翰题其颊曰:“久戍人偏老,长征马不肥。

yuán zhèn zhī jǐng jù yě

”元振之警句也。

tí bì yín zhī qí wù suì miè

题毕吟之,其物遂灭。

jiǔ zhī yuán zhèn suí qiáo xián bù jiàn jù mù shàng yǒu bái ěr dà rú shù dòu suǒ tí jù zài yān

久之,元振随樵闲步,见巨木上有白耳,大如数斗,所题句在焉。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

xuān píng fāng guān rén

宣平坊官人

jīng xuān píng fang yǒu guān rén yè guī

京宣平坊,有官人夜归。

rù qū yǒu mài yóu zhě zhāng mào tuó tǒng bù bì dào

入曲,有卖油者张帽驮桶,不避道。

dǎo zhě bó zhī tóu suí ér luò suì jù rù yī dà zhái mén

导者搏之,头随而落,遂遽入一大宅门。

guān rén yì zhī suí rù zhì yī dà huái shù xià suì miè

官人异之,随入至一大槐树下,遂灭。

yīn gào qí jiā

因告其家。

qí jiā jí jué zhī

其家即掘之。

shēn shù chǐ bìng shù kū gēn xià yǒu dà há má rú dié

深数尺,并树枯根,下有大蛤蟆如叠。

xié èr bǐ tà

挟二笔錔。

shù liū jīn mǎn qí zhōng yě

树溜津满其中也。

jí yǒu jù bái jūn rú diàn mén fú ōu dīng

及有巨白菌如殿门浮沤钉。

qí gài yǐ luò

其盖已落。

há má nǎi lǘ yě bǐ tà nǎi yóu tǒng yě jūn zé qí rén yǐ

蛤蟆乃驴也,笔錔乃油桶也,菌则其人矣。

lǐ rén yǒu mǎi qí yóu zhě yuè yú guài qí yóu hǎo ér jiàn

里人有买其油者月余,怪其油好而贱。

jí guài fā shí zhě xī bìng ǒu

及怪发,食者悉病呕。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

yù zhāng rén

豫章人

yù zhāng rén hǎo shí xùn

豫章人好食蕈。

yǒu huáng gū xùn zhě yóu wéi měi wèi

有黄姑蕈者尤为美味。

yǒu mín jiā zhì shě pēng cǐ xùn yǐ shí gōng rén

有民家治舍,烹此蕈以食工人。

gōng rén yǒu dēng wū shī wǎ zhě xià shì wú rén wéi fǔ zhǔ wù yǐ pén fù zhī

工人有登屋施瓦者,下视无人,唯釜煮物,以盆覆之。

é yǒu xiǎo ér luǒ shēn rào fǔ ér zǒu shū hū méi yú fǔ zhōng

俄有小儿裸身绕釜而走,倏忽没于釜中。

qǐng zhī zhǔ rén shè shè yuán zuò shuō jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi xùn gōng dú bù shí yì bù yán

顷之,主人设(“设”原作“说”,据明抄本、陈校本改)蕈,工独不食,亦不言。

jì mù shí xùn zhě jiē zú

既暮,食蕈者皆卒。

chū jī shén lù

(出《稽神录》)

✦ You read 卷四百一十七·草木十二

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.