太平广记 · 吕文仲 · Chapter 47 of 501

卷四十六·神仙四十六

PinyinModern Translation
Size

bái yōu qiú wáng tài xū wáng zǐ zhī liú shāng

白幽求王太虚王子芝刘商

bái yōu qiú

白幽求

táng zhēn yuán shí yī nián xiù cái bái yōu qiú pín nián xià dì

唐真元十一年,秀才白幽求,频年下第。

qí nián shī zhì hòu nǎi cóng xīn luō wáng zǐ guò hǎi yú dà xiè gōng dǎo yè zāo fēng yǔ tú lǚ shù shí rén wéi fēng suǒ piāo nán chí liǎng rì liǎng yè bù zhī jǐ qiān wàn lǐ

其年失志,后乃从新罗王子过海,于大谢公岛,夜遭风,与徒侣数十人为风所飘,南驰两日两夜,不知几千万里。

fēng shāo dìng xú xíng jiàn yǒu shān lín nǎi zhěng zhào wàng zhī

风稍定,徐行,见有山林,乃整棹望之。

jí qián dào shān gāo wàn rèn nán miàn bàn fù yǒu chéng bì

及前到,山高万仞,南面半腹,有城壁。

tái gé mén yǔ shén zhuàng lì

台阁门宇甚壮丽。

wéi zhōu ér shēng zhì chéng yī èr lǐ jiē lóng hǔ liè zuò yú dào liǎng páng jiàn yōu qiú nǎi dān dān ér shì yōu qiú

维舟而升,至城一二里,皆龙虎列坐于道两旁,见幽求,乃耽耽而视幽求。

yōu qiú jìn lù shén kǒng jù yù qiú cóng zhě

幽求进路甚恐惧,欲求从者。

shī shēng páng huáng cì yú dà shù

失声彷徨,次于大树。

zhī wèi fēng xiāng mó rú rén yán sòng shī diǎn

枝为风相磨,如人言诵诗点。

yōu qiú dì tīng zhī nǎi yuē yù zhuàng xuān bì xū cǐ nǎi zhēn rén jū

幽求谛听之,乃曰:“玉幢亘碧虚,此乃真人居。

pái huái réng wèi jìn yá shěng yóu nán chú

徘徊仍未进,邪省犹难除。

yōu qiú yóu nǐ wèi gǎn qián é yǒu zhū yī rén zì chéng mén ér chū chuán chì yuē xī yuè zhēn jūn lái yóu

”幽求犹疑未敢前,俄有朱衣人自城门而出,传敕曰:“西岳真君来游。

zhū lóng hǔ jiē fǔ fú yuē wèi dào

”诸龙虎皆俯伏曰:“未到。

yōu qiú yīn qū zǒu qián jiàn zhū yī rén bù gù ér rù

”幽求因趋走前,见朱衣人不顾而入。

yōu qiú jìn tuì bù dé

幽求进退不得。

zuǒ yòu zhū lóng hǔ shí shí mù yōu qiú pán xuán cì

左右诸龙虎时时目幽求,盘旋次。

mén zhōng shù shí rén chū lóng hǔ bēn zǒu rén jiē chéng zhī xià shān

门中数十人出,龙虎奔走,人皆乘之下山。

yōu qiú yì suí zhī zhì wéi zhōu chù zhū qí lóng hǔ rén jiē lǚ hǎi miàn ér xíng

幽求亦随之,至维舟处,诸骑龙虎人皆履海面而行。

xū yú méi yú yuǎn bì zhōng

须臾没于远碧中。

yōu qiú wèi zhī suǒ shì

幽求未知所适。

zhōu zhōng jù zhuàn cì

舟中具馔次。

hū jiàn cóng xi qí jié duì wǔ jǐn qiān rén

忽见从西旗节队伍,仅千人;

luán hè qīng niǎo fēi yǐn yú lù

鸾鹤青鸟,飞引于路;

qí lóng kòng hǔ chéng guī chéng yú

骑龙控虎,乘龟乘鱼。

yǒu chéng zhū liè mǎ rén yī zǐ yún rì yuè yī shàng zhāng cuì gài rú fēng ér zhì

有乘朱鬣马人,衣紫云日月衣,上张翠盖,如风而至。

yōu qiú dàn fǔ fú ér yǐ

幽求但俯伏而已。

nǎi rù chéng mén

乃入城门。

yōu qiú yòu suí chān zhī

幽求又随觇之。

zhū lóng hǔ děng yī qián liè wèi

诸龙虎等依前列位。

yǔ shù mù huā yào niǎo què děng jiē yīng jié pán huí rú wǔ

与树木花药鸟雀等,皆应节盘回如舞。

yōu qiú shēn yì bù jué zú zhī dǎo zhī

幽求身亦不觉足之蹈之。

shí qǐng

食顷。

zhū yī rén chí yī dié shū wèi lóng hǔ yuē shǐ shuǐ fǔ zhēn jūn

朱衣人持一牒书,谓龙虎曰:“使水府真君。

lóng hǔ wèi qián

龙虎未前。

zhū yī rén nǎi gù yōu qiú shòu dié

”朱衣人乃顾幽求授牒。

yōu qiú wèi zhī suǒ shì

幽求未知所适。

zhū yī yuē shǐ shuǐ fǔ

朱衣曰:“使水府。

yǐ shǒu zhǐ zhī

”以手指之。

yōu qiú suí zhǐ ér shēn rú chéng fēng xià shān rù hǎi dǐ

幽求随指,而身如乘风,下山入海底。

suī rù shuǐ ér bù zhī wèi shuǐ méng lóng rú rì zhōng xíng

虽入水而不知为水,朦胧如日中行。

yì yǒu shù mù huā huì chù zhī shān shān rán yǒu shēng

亦有树木花卉,触之珊珊然有声。

xū yú zhì yī chéng gōng shì shén wěi mén rén jīng gù fǔ fú yú lù

须臾至一城,宫室甚伟,门人惊顾,俯伏于路。

é ér yǒu shù shí rén jiē lóng tóu lín shēn zhí qí zhàng yǐn yōu qiú rù shuǐ fǔ

俄而有数十人,皆龙头鳞身,执旗仗,引幽求入水府。

zhēn jūn yú diàn xià běi miàn shòu fú dié

真君于殿下北面授符牒。

bài qǐ nǎi chū mén yǐ yǒu lóng hǔ qí cóng

拜起,乃出门,已有龙虎骑从。

yǎn rán suì xíng shùn xī dào jiù suǒ

俨然遂行,瞬息到旧所。

yōu qiú zhì mén yòu bù gǎn rù

幽求至门,又不敢入。

suī wèi shí yì bù jué něi

虽未食,亦不觉馁。

shǎo qǐng yǒu mì shuǐ fǔ shǐ zhě yōu qiú yìng wéi ér rù diàn qián bài yǐn yú xi láng xià jiē zhū shǐ xià zuò fàn shí fēi rén jiān zhī wèi

少顷,有觅水府使者,幽求应唯而入,殿前拜,引于西廊下,接诸使下坐,饭食非人间之味。

xú wèn zhū shǐ zhōng cǐ hé chǔ yě

徐问诸使中:“此何处也?

duì yuē zhū zhēn jūn yóu chūn tái yě

”对曰:“诸真君游春台也。

zhǔ rén shì dōng yuè zhēn jūn

主人是东岳真君。

chūn xià qiū dōng gè yǒu wèi gè zài zhū fāng zhǔ rén yì suí dì fēn yě

春夏秋冬各有位,各在诸方,主人亦随地分也。

qí diàn dōng láng xià liè yù nǚ shù bǎi rén zòu yuè

”其殿东廊下,列玉女数百人,奏乐。

bái hè kǒng què jiē jǔ chì dòng zú gèng yīng xuán gē

白鹤孔雀,皆举翅动足,更应玄歌。

rì wǎn nǎi chū diàn

日晚乃出殿。

yú shān dōng xi wèi yíng yuè diàn yòu yǒu yī gōng guān wàng rì

于山东西为迎月殿,又有一宫观望日。

zhì shēn shí míng yuè chū yǐ

至申时,明月出矣。

zhū zhēn jūn gè wèi yíng yuè shī

诸真君各为迎月诗。

qí yī zhēn jūn shī yuē rì luò yān shuǐ àn lí zhū sè qǐ hūn

其一真君诗曰:“日落烟水黯,骊珠色岂昏。

hán guāng shè wàn lǐ shuāng gǎo biàn qiān mén

寒光射万里,霜缟遍千门。

yòu yī zhēn jūn shī yuē yù pò dōng fāng kāi cháng é zhú yǐng lái

”又一真君诗曰:“玉魄东方开,嫦娥逐影来。

xǐ xīn jiān dí mù guāng yǐng yóu chūn tái

洗心兼涤目,光影游春台。

yòu yī zhēn jūn shī yuē qīng bō tāo bì wū tiān cáng àn dǎn lián

”又一真君诗曰:“清波滔碧乌,天藏黯黮连。

èr yí bù biàn chù hū tǔ qīng guāng yuán

二仪不辨处,忽吐清光圆。

yòu yī zhēn jūn shī yuē wū chén hǎi xī àn chán tǔ tiān dōng tóu

”又一真君诗曰:“乌沉海西岸,蟾吐天东头。

wàng xià jù qí yú shī bìng wàng zhī yǐ

”忘下句,其余诗并忘之矣。

fù shī ba yī zhēn jūn nǎi mìng yè xì

赋诗罢,一真君乃命夜戏。

xū yú tóng ér yù nǚ sān shí yú rén huò zuò kōng xū huò xíng hǎi miàn shēng xiāo zhòng lè gēng chàng dié hé yǒu chàng bù xū gē zhě shù shí bǎi bèi

须臾,童儿玉女三十余人,或坐空虚,或行海面,笙箫众乐,更唱迭和,有唱步虚歌者,数十百辈。

yōu qiú jì qí yī yān

幽求记其一焉。

cí yuē fèng huáng sān shí liù bì tiān gāo tài qīng

词曰:“凤凰三十六,碧天高太清。

yuán jūn fū rén tà yún yǔ lěng fēng sà sà chuī é shēng

元君夫人蹋云语,冷风飒飒吹鹅笙。

zhì sì gēng yǒu fēi yī rén zǒu rù jū gōng qū xī bái tiān yù shǔ

”至四更,有绯衣人走入,鞠躬屈膝白:“天欲曙。

wéi ér qū chū

”唯而趋出。

zhū jūn mìng jià gè cí

诸君命驾各辞。

cì rì zuó zhū yī rén qū xī yán yuē bái yōu qiú yǐ chōng shuǐ fǔ shǐ yǒu láo jī

次日,昨朱衣人屈膝言曰:“白幽求已充水府使,有劳绩。

zhū zhēn jūn yì yuē biàn yǔ yóu chūn tái sǎ sǎo

”诸真君议曰:“便与游春台洒扫。

yōu qiú xī huáng bài qǐ què guī gù xiāng

”幽求恓惶,拜乞却归故乡。

yī zhēn jūn yuē qīng zài hé chǔ

一真君曰:“卿在何处。

duì yuē zài qín zhōng

”对曰:“在秦中。

yòu yuē rǔ guī xiāng hé liàn liàn yě

”又曰:“汝归乡何恋恋也?

yōu qiú wèi dá

”幽求未答。

yòu yuē shǐ suí wú lái

又曰:“使随吾来。

zhū yī rén zhǐ suí xī yuè zhēn jūn

”朱衣人指随西岳真君。

zhū zhēn jūn yì gè xià shān bìng zì yǒu lóng hǔ luán fèng zhū liè mǎ guī yú fān jié yǔ máo děng

诸真君亦各下山,并自有龙虎鸾凤,朱鬣马龟鱼,幡节羽旄等。

měi zhēn jūn yǒu qiān yú rén lǚ hǎi miàn ér xíng

每真君有千余人,履海面而行。

yōu qiú yì cāo zhōu suí xī yuè zhēn jūn hòu zì yǒu biàn fēng xùn sù rú diàn

幽求亦操舟随西岳真君后,自有便风,迅速如电。

píng míng zhì yī dǎo jiàn zhēn jūn shàng fēi ér qù

平明至一岛,见真君上飞而去。

yōu qiú zhōu wèi suǒ xiàn nǎi lí zhōu shàng dǎo mù sòng zhēn jūn yóu jiàn qí jié yǐn yǐn ér jiàn méi

幽求舟为所限,乃离舟上岛,目送真君,犹见旗节隐隐而渐没。

yōu qiú fāng huǐ hèn tòng kū ér tiáo yǐ shàng dǎo xíng nǎi wàng yǒu rén yān jiàn qián jiù wèn yún shì míng zhōu yòu què xǐ guī jiù guó

幽求方悔恨恸哭,而迢迤上岛行,乃望有人烟,渐前就问,云是明州,又却喜归旧国。

yōu qiú zì shì xiū liáng cháng fú fú líng hǎo yóu shān shuǐ duō zài wǔ yuè yǒng jué huàn qíng yǐ

幽求自是休粮,常服茯苓,好游山水,多在五岳,永绝宦情矣。

chū bó yì zhì

(出《博异志》)

wáng tài xū

王太虚

dōng jí zhēn rén wáng tài xū yǐn jū wáng wū shān zhōng

东极真人王太虚,隐居王屋山中。

xián tōng rén chén nián wáng wū lìng wáng yú sù zhì chóng dào cháng niàn huáng tíng jīng

咸通壬辰年,王屋令王畭,夙志崇道,常念《黄庭经》。

měi yù zì wèi zhù jiě ér wèi liǎo shēn xuán zhī lǐ dàn rì sòng wǔ liù qiān biàn

每欲自为注解,而未了深玄之理,但日诵五六千遍。

wén wáng wū xiǎo yǒu dòng tiān shén xiān zhī fǔ qiú wèi wáng wū lìng yù jié lú yú qí zhōng jì shí de yóu lǐ ěr

闻王屋小有洞天,神仙之府,求为王屋令,欲结庐于其中,冀时得游礼耳。

bà guān nǎi jué lì yàn qì shù yuè shāo jué shén wàng shēn qīng

罢官,乃绝粒咽气数月,稍觉神旺身轻。

rù dòng wū shì bù fù fǎn

入洞屋,誓不复返。

chū xíng sān èr shí lǐ huò kuān guǎng míng lǎng huò yōu àn ní hēi

初行三二十里,或宽广明朗,或幽暗泥黑。

mén bì fǔ xíng jīng sān wǔ rì hū tǎn rán píng kuò qiào yá yǐ kōng zhí bá wàn rèn xià yǒu qiàn shì kě zuò shù bǎi rén shí chuáng àn jǐ yǎn ruò yǒu rén jū zhī

扪壁俯行,经三五日,忽坦然平阔,峭崖倚空,直拔万仞,下有嵌室,可坐数百人,石床案几,俨若有人居之。

àn shàng gǔ jīng yī zhóu wèi gǎn suì qǔ qǐ shǒu zài bài yán yuē xià tǔ jiàn chén xíng zhuó qì huì zhé mù cháng shēng zhī dào xìng rù dòng tiān yǎng kuī líng fǔ shì wàn jié liáng huì

案上古经一轴,未敢遂取,稽首载拜言曰:“下土贱臣,形浊气秽,辄慕长生之道,幸入洞天,仰窥灵府,是万劫良会。

jīn dǔ shàng tiān yí jì yù àn xuán jīng bù gǎn zhé qǔ yuàn zhēn xiān jiàn yòu xǔ chén mù yī pī piān juàn zé shòu wǎng jí zhī ēn

今睹上天遗迹,玉案玄经,不敢辄取,愿真仙鉴祐,许尘目一披篇卷,则受罔极之恩。

liáng jiǔ kòu tóu qǐ bào yìng zhī zhào

”良久叩头,乞报应之兆。

hū yǒu yī rén zuò yú àn cè yuē zi qí wàng hu

忽有一人坐于案侧曰:“子其忘乎?

gōu shì xian yì yù néng hǎo dào kě yǐ míng liè qīng jiǎn yǐ

缑氏仙裔,聿能好道,可以名列青简矣。

wú dōng jí zhēn rén zi zhī tóng xìng yě

吾东极真人,子之同姓也。

cǐ huáng tíng bǎo jīng wú zhī suǒ zhù shǐ shòu yú zi

此《黄庭》宝经,吾之所注,使授于子。

fù zèng yǐ táo de shù dòu

”复赠以桃,得数斗。

yuē cǐ shí zhī zhě bái rì fēi xíng cǐ hé mó ér fú zhī bù wéi yù jí yì kě yán suàn

曰:“此食之者白日飞行,此核磨而服之,不唯愈疾,亦可延算。

zi suī yǒu zhì wèi kě jū cǐ èr shí nián qī yú zī shān yǐ

子虽有志,未可居此,二十年期于兹山矣。

miǎn ér qín zhī dé dào yě

勉而勤之,得道也。

yán qì bù fù jiàn

”言讫,不复见。

yú yì bù gǎn jiǔ zhù xié táo hé yǔ jīng ér guī

畭亦不敢久住,携桃核与经而归。

mó fú táo hé shēn kāng wú jí yán zhuàng yì shǎo

磨服桃核,身康无疾,颜状益少。

rén jiān yīn yǒu chuán xiě dōng jí zhēn rén suǒ zhù huáng tíng jīng běn yǐ

人世间于是就有传写东极真人所注解的《黄庭经》本了。

chū xiān chuán shí yí

(出《仙传拾遗》)

wáng zǐ zhī

王子芝

wáng zǐ zhī zì xian miáo bái yún hé nán gōu shì rén

王子芝字仙苗,白云河南缑氏人。

cháng yóu jīng luò jiān

常游京洛间。

qí lǎo yún wǔ shí nián lái jiàn zhī zhuàng mào héng rú sì shí xǔ rén mò zhī qí jiǎ zǐ yě

耆老云:“五十年来见之,状貌恒如四十许人,莫知其甲子也。

hǎo yǎng qì ér shì jiǔ

好养气而嗜酒。

gù pú shuài láng yá gōng zhòng yíng zuò zhèn zhī chū nián xian miáo jū yú zǐ jí gōng wáng lìng dài zhī shén hòu

故蒲帅琅琊公重盈作镇之初年,仙苗居于紫极宫,王令待之甚厚。

yòu wén qí shì jiǔ rì yǐ sān kē xiǎng zhī

又闻其嗜酒,日以三榼饷之。

jiàn rì xian miáo chū yù yī qiáo zhě hé dān yú gōng mén mào fēi cháng yì shén yì yān

间日仙苗出,遇一樵者,荷担于宫门,貌非常,意甚异焉。

yīn shì qí xīn hòu cháng jué zhí

因市其薪,厚偿厥直。

qiáo zhě de jīn yì bù ràng ér qù

樵者得金,亦不让而去。

zi zhī qián lìng rén niè qí hòu yǐ cì zhī

子芝潜令人蹑其后,以伺之。

qiáo zhě jìng qū jiǔ sì jǐn yǐn yǐ guī

樵者径趋酒肆,尽饮以归。

tā rì fù lái

他日复来。

zi zhī wèi yuē zhī zi hǎo jiǔ wú yǒu zhōng lìng suǒ xiǎng chún láo cháng zi xīn jià kě hu

子芝谓曰:“知子好酒,吾有中令所饷醇醪,偿子薪价,可乎?

yuē kě

”回答说:“可以。

nǎi yǐn zhī shù yú yīn wèi zi zhī shì jiǔ jiā yǐ

”乃饮之数盂,因谓子芝:“是酒佳矣。

rán shū bù jí jiě xiàn shí shì zhī yùn yě

然殊不及解县石氏之酝也。

yú shì zì bǐ lái hèn xiàng zhě wú lǚ bù guǒ jǐn yú sī zhuó

余适自彼来,恨向者无侣,不果尽于斯酌。

zi zhī yīn jiàng jiē zhí shǒu yǔ zhī yōng lú

”子芝因降阶执手,与之拥炉。

qí yú qiáo zhě yuē shí shì fāng láo kě zhì fǒu

祈于樵者曰:“石氏芳醪可致否?

qiáo zhě hàn zhī

”樵者颔之。

yīn mìng dān bǐ shū yī fú zhì yú huǒ shàng yān wèi jué yǒu yī xiǎo shù lì yú qián

因命丹笔,书一符,置于火上,烟未绝,有一小竖立于前。

qiáo zhě chì zhī ěr lǐng zūn shī zhī pū qiè cǐ èr kē dàn wǎng shí jiā qǔ jiǔ

樵者敕之:“尔领尊师之仆,挈此二榼,但往石家取酒。

wú dài yǔ zūn shī yī zuì

吾待与尊师一醉。

shí jì hūn yè mén yǐ jiōng jìn xiǎo shù wèi zhī pū yuē kě bì qí mù

”时既昏夜,门已扃禁,小竖谓芝仆曰:“可闭其目。

yīn dā qí tóu rén yǔ jiǔ hú xié chū zì mén xì yǐ jí jiě xiàn xié jiǔ ér hái yīn yǔ zi zhī gòng qīng yān

”因搭其头,人与酒壶偕出自门隙,已及解县,携酒而还,因与子芝共倾焉。

qí gān chún yù liè fēi shì suǒ chóu

其甘醇郁烈,非世所俦。

zhōng xiāo qiáo zhě wèi zi zhī yuē yǐ zuì yǐ

中宵,樵者谓子芝曰:“已醉矣。

yú zhào yī kè bàn zi yǐn kě hu

余召一客伴子饮,可乎?

zi zhī yuē nuò

”子芝曰:“诺。

fù shū yī zhū fú zhì huǒ shàng shùn xī wén yì xiāng mǎn shì yǒu yī rén lái táng táng měi xū méi tuō zǐ bǐng jiǎn yī qiáo zhě ér zuò

”复书一朱符,置火上,瞬息闻异香满室,有一人来,堂堂美须眉,拖紫秉简,揖樵者而坐。

yǐn mǎn liǎng xún èr hú qiě jié

引满两巡,二壶且竭。

qiáo zhě shāo yī tiě zhù yǐ jùn jùn yuán zuò shòu míng chāo běn zuò jùn jīn jù yún jí qī qiān yī yī èr gǎi

樵者烧一铁箸,以焌(“焌”原作“授”,明抄本作“焌”,今据《云笈七签》一一二改。

zǐ yī zhě yún kě qù shí dōng fāng míng yǐ

)紫衣者,云:“可去,时东方明矣。

suì gè zhí bié

”遂各执别。

qiáo zhě yīn wèi zi zhī yuē shi xiàng lái rén fǒu

樵者因谓子芝曰:“识向来人否?

shǎo qǐng kě zào hé dú miào shì zhī

少顷,可造河渎庙视之。

zi zhī sòng qiáo zhě qì yīn guò miào suǒ dǔ yè lái gòng yǐn zhě nǎi shén ěr tiě zhù zhī yàn wǎn rán

”子芝送樵,者讫,因过庙所,睹夜来共饮者,乃神耳,铁箸之验宛然。

zhào jūn jūn yuán zuò jūn jù yún jí qī qiān gǎi

赵钧(“钧”原作“君”,据《云笈七签》改。

láng zhōng shí zài mù fǔ mù yàn cǐ shì

)郎中时在幕府,目验此事。

hóng wén guǎn jiào shū láng sū yuè yì yù yú zhōng tiáo shén shú zōng jì

弘文馆校书郎苏悦亦寓于中条,甚熟踪迹。

qí hòu zi zhī zài yù qiáo xian bié zhuàn xiū liàn zhī jué qiě wéi dì xian yǐ

其后子芝再遇樵仙,别传修炼之诀,且为地仙矣。

chū shén xiān gǎn yù lù

(出《神仙感遇录》)

liú shāng

刘商

liú shāng péng chéng rén yě jiā yú cháng ān

刘商,彭城人也,家于长安。

shǎo hào xué qiáng jì jīng sī gōng wén yǒu hú jiā shí bā pāi shèng xíng yú shì ér tóng fù nǚ xián xī sòng zhī

少好学强记,精思攻文,有胡笳十八拍,盛行于世,儿童妇女,咸悉诵之。

jìn shì zhuó dì lì tái shěng wèi láng

进士擢第,历台省为郎。

xìng dān dào shù féng dào shì jí shī zī zhī liàn dān fú qì mǐ bù qín qiè

性耽道术,逢道士即师资之,炼丹服气,靡不勤切。

měi tàn guāng yīn shén cù jīn hái jiàn shuāi cháo chí mù zhǐ dàn zì láo kǔ fú róng shì guān hé yì yú jǐ

每叹光阴甚促,筋骸渐衰,朝驰暮止,但自劳苦,浮荣世官,何益于己。

gǔ xián jiē huī guān yǐ qiú dào duō de dù shì

古贤皆隳官以求道,多得度世。

xìng bì hūn jià bù wéi sú lèi qǐ liè yú xǔ yuǎn yóu zāi

幸毕婚嫁,不为俗累,岂劣于许远游哉。

yóu shì yǐ bìng miǎn guān dào fú dōng yóu

由是以病免官,道服东游。

rù guǎng líng yú chéng jiē féng yī dào shì fāng mài yào jù zhòng jí duō

入广陵,于城街逢一道士,方卖药,聚众极多。

suǒ mài yào rén yán pō yǒu líng xiào

所卖药,人言颇有灵效。

zhòng zhōng jiàn jiàn yuán zuò jiān jù míng chāo běn gǎi

众中见(“见”原作“间”,据明抄本改。

shāng mù zhī xiāng yì

)商,目之相异。

nǎi ba yào xié shǒu dēng lóu yǐ jiǔ wèi quàn

乃罢药,携手登楼,以酒为劝。

dào shì suǒ tán zì qín hàn lì dài shì jiē rú mù dǔ

道士所谈,自秦汉历代事,皆如目睹。

shāng jīng yì shī jìng zhī

商惊异,师敬之。

fù yán shén xiān dào shù bù kě de yě

复言神仙道术不可得也。

jí mù shāng guī qiáo zhǐ

及暮,商归侨止。

dào shì xià lóu shǎn rán bú jiàn

道士下楼,闪然不见。

shāng yì yà zhī

商益讶之。

shāng yì rì yòu yú chéng jiē fǎng zhī

商翌日,又于城街访之。

dào shì réng mài yào jiàn shāng yù xǐ fù qiè shàng jiǔ lóu jù tán quàn zuì chū yī xiǎo yào náng zèng shāng bìng xì yín yuē wú shì dào yáng zhōu xiāng xié shàng jiǔ lóu

道士仍卖药,见商愈喜,复挈上酒楼,剧谈劝醉,出一小药囊赠商,并戏吟曰:“无事到扬州,相携上酒楼。

yào náng wèi zèng bié qiān zǎi gèng hé qiú

药囊为赠别,千载更何求。

shāng jì qí yín mù nǎi bié qù

”商记其吟,暮乃别去。

hòu shāng lèi xún zhī bù fù jiàn yě

后商累寻之,不复见也。

nǎi kāi náng shì zhòng zhǐ guǒ yī hú lú zi de jiǔ lì yào rú má sù yī dào shì kǒu jué tūn zhī dùn jué shén shuǎng bù jī shēn qīng xǐng rán

乃开囊视,重纸裹一葫芦子,得九粒药,如麻粟,依道士口诀吞之,顿觉神爽不饥,身轻醒然。

guò jiāng yóu máo shān

过江游茅山。

jiǔ zhī fù wǎng yí xīng zhāng gōng dòng

久之,复往宜兴张公洞。

dāng yóu zhī shí ài zào huà xī zhī jǐng suì yú hú fù zhǔ qì jū yǐn yú shān zhōng jìn qiáo zhě yóu jiàn zhī

当游之时,爱竃画溪之景,遂于胡父渚葺居,隐于山中,近樵者犹见之。

yuē yuē zì yuán quē jù yún jí qī qiān yī yī sān bǔ

曰:(曰字原缺,据《云笈七签》一一三补。

wǒ liú láng zhōng yě

)“我刘郎中也。

ér mò zhī suǒ zhǐ

”而莫知所止。

yǐ wéi dì xian yǐ

已为地仙矣。

chū xù xiān chuán

(出《续仙传》)

✦ You read 卷四十六·神仙四十六

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.