太平广记 · 吕文仲 · Chapter 494 of 501

卷四百九十三·杂录一

PinyinModern Translation
Size

xià hóu dǎn wáng sù li yán shí li yì chēn liú lóng péi xuán zhì dù zhī láng yú shì nán

夏侯亶王肃李延实李义琛刘龙裴玄智度支郎虞世南

yù chí jìng dé yú shì jī lái héng ōu yáng xún xǔ jìng zōng yuán wàn qǐng guō wu jìng táng lín

尉迟敬德虞世基来恒欧阳询许敬宗元万顷郭务静唐临

sū guī li jiào zi lóu shī dé li huì sòng zhī wèn lù yuán fāng chén xī mǐn li xiáng

苏瑰李峤子娄师德李晦宋之问陆元方陈希闵李详

xià hóu dǎn

夏侯亶

liáng xià hóu dǎn wèi jiǔ liè jiā pín ér hǎo zhì lè

梁夏侯亶为九列,家贫而好置乐。

jì wú yī zhuāng shì kè zhì jí lìng gé lián zòu qǔ

妓无衣装饰,客至,即令隔帘奏曲。

shí rén yǐ lián wèi xià hóu jì yī

时人以帘为夏侯妓衣。

chū dú yì zhì

(出《独异志》)

wáng sù

王肃

hòu wèi shàng shū lìng wáng sù zì gōng yì láng yá rén sù qí yōng zhōu cì shǐ huàn zhī zǐ

后魏尚书令王肃字恭懿,琅邪人,肃、齐雍州刺史奂之子。

shàn xué duō tōng cái cí měi mào wèi qí mì shū chéng

赡学多通,才辞美茂,为齐秘书丞。

tài hé shí bā nián běi guī hòu wèi

太和十八年,北归后魏。

shí gāo zǔ xīn yíng luò yì fán suǒ zào zhì sù bó shí jiù shì dà yǒu bì yì

时高祖新营洛邑,凡所造制,肃博识旧事,大有裨益。

gāo zǔ shén zhòng zhī cháng hū yuē wáng shēng

高祖甚重之,常呼曰王生。

sù zài jiāng nán zhī rì pìn xiè shì nǚ wèi qī jí zhì jīng shī fù shàng gōng zhǔ

肃在江南之日,聘谢氏女为妻,及至京师,复尚公主。

qí hòu xiè shì rù dào wèi ní yì lái bēn sù jiàn sù shàng zhǔ xiè zuò wǔ yán shī yǐ zèng zhī

其后谢氏入道为尼,亦来奔肃,见肃尚主,谢作五言诗以赠之。

qí shī yuē běn wèi báo shàng cán jīn zuò jī shàng sī

其诗曰:“本为薄上蚕,今作机上丝。

de luò zhú shèng qù pō yì chán mián shí

得络逐胜去,颇忆缠绵时。

gōng zhǔ dài sù dá xiè yún zhēn shì guàn xiàn wù mù zhōng héng rèn sī

”公主代肃答谢云:“针是贯线物,目中恒任丝。

de bó fèng xīn qù hé néng nà gù shí

得帛缝新去,何能纳故时?

sù shén chàng hèn suì zào zhèng jué sì yǐ qì zhī

”肃甚怅恨,遂造正觉寺以憩之。

chū qié lán jì

(出《伽蓝记》)

li yán shí

李延实

hòu wèi tài fù li yán shí zhě zhuāng dì jiù yě

后魏太傅李延实者,庄帝舅也。

yǒng ān zhōng chú qīng zhōu cì shǐ

永安中,除青州刺史。

jiāng xíng fèng cí dì wèi shí yuē huái zhuān zhī sú shì hào nán zhì

将行奉辞,帝谓实曰:“怀砖之俗,世号难治。

jiù yi hǎo yòng xīn fù cháo tíng suǒ wěi

舅宜好用心,副朝廷所委。

shí dá yuē chén nián pò sāng yú qì tóng cháo lù

”实答曰:“臣年迫桑榆,气同朝露;

rén jiān shāo yuǎn rì jìn sōng qiū

人间稍远,日近松丘。

chén yǐ jiǔ qǐ xián tuì bì xià wèi yáng xìng niàn chǒng jí lǎo chén shǐ yè xíng fēi rén cái jǐn wàn lǐ

臣已久乞闲退,陛下渭阳兴念,宠及老臣,使夜行非人,裁锦万里。

jǐn fèng míng chì bù gǎn shī duò

谨奉明敕,不敢失堕。

shí huáng mén shì láng yáng kuān zài dì cè bù xiǎo huái zhuān zhī yì sī wèn shè rén wēn zi shēng zi shēng yuē wú wén zhì zūn xiōng péng chéng wáng zuò qīng zhōu cì shǐ wén qí bīn kè cóng zhì qīng zhōu zhě yún

”时黄门侍郎杨宽在帝侧,不晓怀砖之义,私问舍人温子升,子升曰:“吾闻至尊兄彭城王作青州刺史,闻其宾客从至青州者云。

qí tǔ zhī mín fēng sú qiǎn bó xū lùn gāo tán zhuān zài róng lì

齐土之民,风俗浅薄,虚论高谈,专在荣利。

tài shǒu chū yù rù jìng bǎi xìng jiē huái zhuān kòu tóu yǐ měi qí yì

太守初欲入境,百姓皆怀砖叩头,以美其意。

jí qí dài xià huán jiā yǐ zhuān jī zhī yán qí xiàng bèi sù yú fǎn zhǎng

及其代下还家,以砖击之,言其向背速于反掌。

shì yǐ jīng shī yáo yǔ yuē yù zhōng wú xì xì yuán zuò jī jù míng chāo běn gǎi

是以京师谣语曰:狱中无系(“系”原作“击”,据明抄本改。

qiú shě nèi wú qīng zhōu

)囚,舍内无青州。

jiǎ lìng jiā dào è cháng zhōng bù huái chóu

假令家道恶,肠中不怀愁。

huái zhuān zhī yì qǐ zài yú cǐ yě

怀砖之义,起在于此也。

yǐng chuān gǒu chén xiào běn gǒu zuò xún jì fēng liú míng shì gāo jiàn miào shí dú chū dāng shì

”颍川苟(陈校本“苟”作“荀”)济,风流名士,高鉴妙识,独出当世。

qīng hé cuī shū rén chēng qí shì dà fū yuē qí rén zhě wài jiáo shù jī nèi huái bǐ lìn

清河崔淑仁称齐士大夫曰:“齐人者,外矫庶几,内怀鄙吝。

qīng tóng máo yǔ lì děng zhuī dāo

轻同毛羽,利等锥刀。

hǎo chí xū yù ē fù chéng míng

好驰虚誉,阿附成名。

wēi shì suǒ zài cù gòng guī zhī

威势所在,促共归之。

gǒu wú suǒ zī suí jí shě qù

苟无所资,随即舍去。

yán áo báo zhī shén yě

”言嚣薄之甚也。

chū qié lán jì

(出《伽蓝记》)

li yì chēn

李义琛

li yì chēn lǒng xī rén jū yú wèi

李义琛,陇西人,居于魏。

zì xián yáng zhǔ bù bài jiān chá

自咸阳主簿拜监察。

shǎo gū pín táng chū cǎo chuàng wú fù shēng yè

少孤贫,唐初草创,无复生业。

yǔ zài cóng dì yì yǎn sān cóng dì shàng dé tóng jū shì cóng gū dìng xǐng rú qīn yān

与再从弟义琰、三从弟上德同居,事从姑,定省如亲焉。

wǔ dé zhōng jù jìn shì

武德中,俱进士。

gòng yǒu yī lǘ fù jīng

共有一驴,赴京。

cì tóng guān dà yǔ tóu nì lǚ

次潼关,大雨,投逆旅。

zhǔ rén bǐ qí pín cí yǐ kè duō bù nà

主人鄙其贫,辞以客多,不纳。

bù nà yuán zuò yīn nè jù chén xiào běn gǎi jìn tuì wú suǒ shě xǐ yǐ mén páng

(“不纳”原作“喑讷”,据陈校本改)进退无所舍,徙倚门旁。

yǒu xián yáng shāng kè jiàn ér yǐn zhī tóng shè duō yīn wū

有咸阳商客见而引之,同舍多喑呜。

wū yuán zuò míng jù míng chāo běn gǎi shāng kè yuē cǐ sān rén yóu xué zhě jīn wú suǒ zhǐ nài hé dǔ qí láng bèi

(“呜”原作“鸣”,据明抄本改)商客曰:“此三人游学者,今无所止,奈何睹其狼狈?

nǎi yǐn yǔ tóng mèi chù

”乃引与同寐处。

shù rì fāng qíng dào kāi

数日方晴,道开。

yì chēn děng yì zhōu lǘ yǐ yī zuì shāng kè qiè zhī gù zhǐ zhī nǎi zī yǐ dào liáng

义琛等议鬻驴以一醉,商客窃知,固止之,乃资以道粮。

chēn jì zhuó dì lì rèn xián yáng

琛既擢第,历任咸阳。

zhào shāng kè yǔ zhī kàng lǐ shāng kè bù fù shi dàn sǒng jù xùn tuì

召商客,与之抗礼,商客不复识,但悚惧逊退。

chēn yǔ qí yóu nǎi wù yīn yǐn shēng táng

琛语其由,乃悟,因引升堂。

hòu rèn jiān chá

后任监察。

chū yún xī you yì

(出《云溪友议》)

liú lóng

刘龙

liú lóng hòu míng yì jié wǔ dé chū jìn jì yú gāo zǔ yuē jīn yì shī shù wàn bìng zài jīng shī qiáo xīn guì ér bù bó jiàn

刘龙后名义节,武德初,进计于高祖曰:“今义师数万,并在京师,樵薪贵而布帛贱。

ruò cǎi jiē qú jí yuàn zhōng shù mù zuò qiáo yǐ yì bó suì qǔ shù shí wàn pǐ

若采街衢及苑中树木作樵,以易帛,岁取数十万匹。

yòu cáng nèi zēng juàn měi pǐ jiē yǒu yú zhóu zhī ráo

又藏内缯绢,每匹皆有余轴之饶。

shǐ jié shèng wù yǐ gōng zá fèi dòng yíng wàn duàn yǐ

使截剩物,以供杂费,动盈万段矣。

gāo zǔ bìng cóng zhī

”高祖并从之。

chū tán bīn lù

(出《谭宾录》)

péi xuán zhì

裴玄智

wǔ dé zhōng yǒu shā mén xìn yì liǎng jīng xīn jì xìn yì zuò xìn xíng xí chán yǐ sān jiē wèi yè yú huà dù sì zhì wú jìn jǐn yuán zuò zhòu jù xǔ běn gǎi

武德中,有沙门信义,(《两京新记》“信义”作“信行”)习禅,以三阶为业,于化度寺置无尽(“尽”原作“昼”,据许本改。

cáng

)藏。

zhēn guàn zhī hòu shě shī qián bó jīn yù jī jù bù kě shèng jì

贞观之后,舍施钱帛金玉,积聚不可胜计。

cháng shǐ cǐ sēng jiān dāng

常使此僧监当。

fēn wéi sān fēn yī fēn gōng yǎng tiān xià qié lán zēng xiū zhī bèi yī fēn yǐ shī tiān xià jī něi bēi tián zhī kǔ yī fēn yǐ chōng gōng yǎng wú ài

分为三分,一分供养天下伽蓝增修之备,一分以施天下饥馁悲田之苦,一分以充供养无碍。

shì nǚ lǐ chàn tián yàn shī shě zhēng cì bù dé gèng yǒu lián chē zài qián juàn shě ér qì qù bù zhī xìng míng

士女礼忏阗咽,施舍争次不得,更有连车载钱绢,舍而弃去,不知姓名。

zhēn guàn zhōng yǒu péi xuán zhì zhě jiè xíng jīng qín rù sì sǎ sǎo

贞观中,有裴玄智者,戒行精勤,入寺洒扫。

jī shí shù nián sì nèi tú zhòng yǐ qí xíng wú diàn quē shǐ shǒu cǐ cáng

积十数年,寺内徒众,以其行无玷缺,使守此藏。

hòu mì dào huáng jīn qián hòu suǒ qǔ lüè bù zhī shù sì zhòng mò zhī jué yě

后密盗黄金,前后所取,略不知数,寺众莫之觉也。

yīn sēng shǐ qù suì biàn bù hái

因僧使去,遂便不还。

jīng yí suǒ yǐ guān qí qǐn chǔ tí shī yún fàng yáng láng hàn xià zhì gǔ gǒu qián tou

惊疑所以,观其寝处,题诗云:“放羊狼颔下,置骨狗前头。

zì fēi ā luó hàn ān néng miǎn de tōu

自非阿罗汉,安能免得偷!

gèng bù zhī suǒ zhī

”更不知所之。

chū biàn yí zhì

(出《辨疑志》)

dù zhī láng

度支郎

zhēn guàn zhōng shàng yào zòu qiú dù ruò chì xià dù zhī

贞观中,尚药奏求杜若,敕下度支。

yǒu shěng láng yǐ xiè tiǎo shī yún fang zhōu cǎi dù ruò nǎi wěi fang zhōu gòng zhī

有省郎以谢朓诗云:“坊州采杜若”,乃委坊州贡之。

běn zhōu cáo guān pàn yún fang zhōu bù chū dù ruò yīng yóu dú xiè tiǎo shī wù

本州曹官判云:“坊州不出杜若,应由读谢朓诗误。

láng guān zuò rú cǐ pàn shì qǐ bù wèi èr shí bā xiù xiào rén yé

郎官做如此判事,岂不畏二十八宿笑人耶?

tài zōng wén zhī dà xiào gǎi shòu yōng zhōu sī fǎ

”太宗闻之大笑,改授雍州司法。

chū guó shǐ míng chāo běn chén xiào běn zuò chū guó shǐ zuǎn yì

(出《国史》,明抄本、陈校本作出《国史纂异》)

yú shì nán

虞世南

tài zōng jiāng zhì yīng táo yú xī gōng chēng fèng zé zūn yán cì zé bēi

太宗将致樱桃于酅公,称奉则尊,言赐则卑。

wèn yú yú shì nán

问于虞世南。

shì nán duì yuē xī liáng wǔ dì yí qí bā líng wáng chēng xiǎng

世南对曰:“昔梁武帝遗齐巴陵王称饷。

cóng zhī

晋侯听从了他的建议。

chū guó shǐ míng chāo běn chén xiào běn zuò chū guó shǐ zuǎn yì

(出《国史》,明抄本、陈校本作出《国史纂异》)

yù chí jìng dé

尉迟敬德

yù chí jìng dé shàn duó shuò qí wáng yuán jí yì shàn yòng shuò gāo zǔ yú xiǎn dé diàn qián shì zhī

尉迟敬德善夺槊,齐王元吉亦善用槊,高祖于显德殿前试之。

wèi jìng dé yuē wén qīng shàn duó shuò lìng yuán jí zhí shuò qù rèn

谓敬德曰:“闻卿善夺槊,令元吉执槊去刃。

jìng dé yuē suī jiā rèn yì bù néng hài

”敬德曰:“虽加刃,亦不能害。

yú shì jiā rèn

”于是加刃。

qǐng kè zhī jì jìng dé sān duó zhī

顷刻之际,敬德三夺之。

yuán jí dà cán

元吉大惭。

chū dú yì zhì

(出《独异志》)

yú shì jī

虞世基

yú shì nán xiōng shì jī yǔ xǔ jìng zōng fù shàn xīn tóng wèi yǔ wén huà jí suǒ hài

虞世南兄世基与许敬宗父善心,同为宇文化及所害。

fēng dé yí shí wéi nèi shǐ shè rén bèi jiàn qí shì

封德彝时为内史舍人,备见其事。

yīn wèi rén yuē shì jī bèi lù shì nán pú fú yǐ qǐng dài

因谓人曰:“世基被戮,世南匍匐以请代;

shàn xīn zhī sǐ jìng zōng dǎo wǔ yǐ qiú shēng

善心之死,敬宗蹈舞以求生。

chū tán bīn lù

”(出《谭宾录》)

lái héng

来恒

lái héng shì zhōng jì zhī dì dì xiōng xiāng jì bǐng zhèng shí rén róng zhī

来恒,侍中济之弟,弟兄相继秉政,时人荣之。

héng fù hù ér duò zhī měng jiàng yě

恒父护儿,隋之猛将也。

shí yú shì nán zi wú cái shù wèi jiāng zuò dà jiàng

时虞世南子无才术,为将作大匠。

xǔ jìng zōng wén zhī tàn yuē hǎn shì zhī dào zhì nǎi zhì yú sī

许敬宗闻之,叹曰:“喊事之倒置,乃至于斯!

lái hù ér r wèi zǎi xiàng yú shì nán nán zuò mù jiàng

来护儿儿为宰相,虞世南男作木匠。

chū dà táng xīn yǔ

”(出《大唐新语》)

ōu yáng xún

欧阳询

wén dé huáng hòu sàng bǎi guān kě

文德皇后丧,百官坷。

lǜ gēng lìng ōu yáng xún zhuàng mào chǒu yì zhòng zhǐ zhī

率更令欧阳询状貌丑异,众指之。

zhōng shū shè rén xǔ jìng zōng jiàn ér dà xiào wèi yù shǐ suǒ hé zuǒ shòu hóng zhōu sī mǎ

中书舍人许敬宗见而大笑,为御史所劾,左授洪州司马。

chū tán bīn lù

(出《谭宾录》)

xǔ jìng zōng

许敬宗

tài zōng zhēng liáo zuò fēi tī lín qí chéng

太宗征辽,作飞梯临其城。

yǒu yìng mù wèi tī shǒu zhě chéng zhōng shǐ shí rú yǔ yīn jìng wèi xiān dēng

有应募为梯首者,城中矢石如雨,因竞为先登。

yīng gōng li shì jī zhǐ zhī wèi zhōng shū shè rén xǔ jìng zōng cǐ rén qǐ bù dà jiàn

英公李世𪟝指之谓中书舍人许敬宗:“此人岂不大健?

jìng zōng yuē fēi jiàn yào shì wèi jiě sī liang

”敬宗曰:“非健,要是未解思量。

dì wén jiāng zuì zhī

”帝闻,将罪之。

chū guó shǐ zuǎn yì

(出《国史纂异》)

yuán wàn qǐng

元万顷

yuán wàn qǐng wèi liáo dōng dào guǎn jì zuò xí wén jī yì gāo lí bù zhī shǒu yā lǜ zhī xiǎn

元万顷为辽东道管记,作檄文,讥议高丽,“不知守鸭绿之险”。

mò lí zhī bào yún jǐn wén mìng yǐ

莫离支报云:“谨闻命矣”。

suì yí bīng shǒu zhī

遂移兵守之。

wàn qǐng zuò shì liú yú lǐng nán

万顷坐是流于岭南。

chū tán bīn lù

(出《谭宾录》)

guō wu jìng

郭务静

cāng zhōu nán pí chéng guō wu jìng xìng hú tú yǔ zhǔ bù liú sī zhuāng sù yú nì lǚ wèi zhuāng yuē cóng jià dà nàn

沧州南皮丞郭务静性糊涂,与主簿刘思庄宿于逆旅,谓庄曰:“从驾大难。

jìng cháng cóng jià shī jiā kǒu sān rì yú shì guān mù xià tǎo de zhī

静尝从驾,失家口三日,于侍官幕下讨得之”。

zhuāng yuē gōng fū rén zài qí zhōng fǒu

庄曰:“公夫人在其中否?

jìng yuē ruò bù zài zhōng gèng lùn hé shì

”静曰:“若不在中,更论何事?

yòu wèi zhuāng yuē jīn dà yǒu zéi

”又谓庄曰:“今大有贼。

zuó yè èr gēng hòu jìng cóng wài lái yǒu yī zéi hū cóng jìng fáng nèi zǒu chū

昨夜二更后,静从外来,有一贼,忽从静房内走出。

zhuāng yuē wáng hé wù

”庄曰:“亡何物?

jìng yuē wú zhī

”静曰:“无之”。

zhuāng yuē bù wáng wù ān zhī qí zéi

庄曰:“不亡物,安知其贼?

jìng yuē dàn jiàn qí láng bèi ér zǒu bù miǎn zhì yí ěr

”静曰:“但见其狼狈而走,不免致疑耳。

chū cháo yě qiān zài

”(出《朝野佥载》)

táng lín

唐临

táng lín xìng kuān rén duō shù

唐临性宽仁,多恕。

cháng yù diào sāng lìng jiā tóng guī qǔ bái shān tóng nǎi wù chí yú yī jù wèi gǎn jìn

常欲吊丧,令家僮归取白衫,僮乃误持余衣,惧未敢进。

lín chá zhī wèi yuē jīn rì qì nì bù yí āi qì xiàng qǔ bái shān qiě zhǐ

临察之,谓曰:“今日气逆,不宜哀泣,向取白衫且止。

yòu lìng zhǔ yào bù jīng qián jué qí gù nǎi wèi yuē jīn rì yǐn huì bù yí fú yào kě qì zhī

”又令煮药不精,潜觉其故,乃谓曰:“今日隐晦,不宜服药,可弃之。

zhōng bù yáng qí guò yě

”终不扬其过也。

chū chuán zǎi

(出《传载》)

sū guī li jiào zi

苏瑰、李峤子

zhōng zōng cháng zhào zǎi xiàng sū guī li jiào zi jìn jiàn

中宗常召宰相苏瑰、李峤子进见。

èr zi jiē tóng nián shàng yíng fǔ yú qián cì yǔ shén hòu

二子皆僮年,上迎抚于前,赐与甚厚。

yīn yǔ èr r yuē ěr yi yì suǒ tōng shū kě wèi zòu wú zhě yán zhī yǐ

因语二儿曰:“尔宜忆所通书,可谓奏吾者言之矣。

tǐng yīng zhī yuē mù cóng shéng zé zhèng hòu cóng jiàn zé shèng

”颋应之曰:“木从绳则正,后从谏则圣。

jiào zi wáng qí míng yì jìn yuē zhuó cháo shè zhī jìng pōu xián rén zhī xīn

”峤子亡其名,亦进曰:“斮朝涉之胫,剖贤人之心。

shàng yuē sū guī yǒu zi li jiào wú r

”上曰:“苏瑰有子,李峤无儿。

chū sōng chuāng lù

”(出《松窗录》)

lóu shī dé

娄师德

tiān hòu cháo zǎi xiàng lóu shī dé wēn gōng jǐn shèn wèi cháng yú rén yǒu háo fà zhī xì

天后朝,宰相娄师德温恭谨慎,未尝与人有毫发之隙。

dì shòu dài zhōu cì shǐ jiè yuē wú shén yōu rǔ yú rén xiāng jìng

弟授代州刺史,戒曰:“吾甚忧汝与人相竞。

dì yuē rén tuò miàn yì zì shì zhī ér qù

”弟曰:“人唾面,亦自拭之而去。

shī dé yuē zhī cǐ bù liǎo fán rén tuò rǔ miàn qí rén nù yě

”师德曰:“只此不了,凡人唾汝面,其人怒也。

shì zhī shì nì qí xīn

拭之,是逆其心。

hé bù dài qí zì gàn

何不待其自干?

ér qí bǎo shēn yuǎn hài jiē lèi yú cǐ yě

”而其保身远害,皆类于此也。

chū dú yì zhì

(出《独异志》)

yòu zé tiān jìn tú shā pō qiè lì rén bì yú shū cài

又则天禁屠杀颇切,吏人弊于蔬菜。

shī dé wèi yù shǐ dài fū yīn shǐ zhì yú shǎn

师德为御史大夫,因使至于陕。

chú rén jìn ròu shī dé yuē chì jìn tú shā hé wéi yǒu cǐ

厨人进肉,师德曰:“敕禁屠杀,何为有此。

chú rén yuē chái yǎo shā yáng

厨人曰:“豺咬杀羊。

shī dé yuē dà jiě shì chái

”师德曰:“大解事豺。

nǎi shí zhī

”乃食之。

yòu jìn kuài fù wèn hé wéi yǒu cǐ

又进鲙,复问何为有此。

chú rén fù yuē chái yǎo shā yú

厨人复曰:“豺咬杀鱼。

shī dé yīn dà huà zhī zhì duǎn hàn hé bù dào shì tǎ

”师德因大叱之:“智短汉,何不道是獭?

chú rén jí yún shì tǎ

”厨人即云是獭。

shī dé yì wèi jiàn zhī

师德亦为荐之。

chū yù shǐ tái jì

(出《御史台记》)

li huì

李晦

li huì wèi yōng zhōu zhǎng shǐ sī dì yǒu lóu xià lín jiǔ sì

李晦为雍州长史,私第有楼,下临酒肆。

qí rén cháng hou huì yán yuē wēi jiàn zhī rén suī zé lǐ suǒ bù jí rán jiā yǒu zhǎng yòu bù yù wài rén kuī zhī

其人尝候晦言曰:“微贱之人,虽则礼所不及,然家有长幼,不欲外人窥之。

jiā bī míng gōng zhī lóu chū rù fēi biàn qǐng cóng cǐ cí

家逼明公之楼,出入非便,请从此辞。

huì jí rì huǐ qí lóu

”晦即日毁其楼。

chū tán bīn lù

(出《谭宾录》)

sòng zhī wèn

宋之问

sòng zhī wèn tiān hòu cháo qiú wèi běi mén xué shì bù xǔ

宋之问,天后朝,求为北门学士,不许。

zuò míng hé piān yǐ jiàn qí yì

作《明河篇》以见其意。

shī yún míng hé kě wàng bù kě qīn yuàn de chéng chá yī wèn jīn

诗云:“明河可望不可亲,愿得乘槎一问津。

gèng jiāng zhī nǚ zhī jī shí hái fǎng chéng dōu mài bǔ rén

更将织女支机石,还访城都卖卜人。

zé tiān jiàn qí shī wèi cuī róng yuē wú fēi bù zhī zhī wèn yǒu cái diào dàn yǐ qí yǒu kǒu guò

”则天见其诗,谓崔融曰:“吾非不知之问有才调,但以其有口过。

gài yǐ zhī wèn huàn chǐ jí kǒu cháng chòu gù yě

”盖以之问患齿疾,口常臭故也。

zhī wèn zhōng shēn cán fèn

之问终身惭愤。

chū běn shì shī

(出《本事诗》)

lù yuán fāng

陆元方

lù yuán fāng wèi luán tái fèng gé shì láng jū xiàng guó

陆元方为鸾台凤阁侍郎,居相国。

zé tiān jiāng yǒu qiān chú bì xiān fǎng zhī

则天将有迁除,必先访之。

yuán fāng mì yǐ jìn bù lù qí ēn rén mò zhī zhī zhě

元方密以进,不露其恩,人莫之知者。

xiān suǒ zòu jìn zhuàng zhāng jiān yú hán zhōng zǐ dì wèi cháng jiàn

先所奏进状章,缄于函中,子弟未尝见。

lín zhōng mìng fén zhī

临终,命焚之。

yuē wú yīn dé yú rén duō yǐ qí hòu fú bì bù shuāi yě

曰:“吾阴德于人多矣,其后福必不衰也。

wú běn dāng shòu dàn yǐ lǐng xuǎn cáo quán zé liú pǐn wú shāng xīn shén ěr

吾本当寿,但以领选曹,铨择流品,吾伤心神耳。

yán bì ér zhōng

”言毕而终。

chū yù shǐ tái jì

(出《御史台记》)

chén xī mǐn

陈希闵

sī xíng sī chéng chén xī mǐn yǐ fēi cái rèn guān zhù shì níng zhì

司刑司丞陈希闵以非才任官,庶事凝滞。

sī xíng fǔ shǐ mù zhī wèi gāo shǒu bǐ yán bǐng bǐ zhī é bàn rì bù xià gù míng gāo shǒu bǐ

司刑府史,目之为“高手笔”,言秉笔之额,半日不下,故名“高手笔”。

yòu hào àn kǒng zǐ yán cuàn xuē zhì duō zhǐ miàn chuān xué gù míng àn kǒng

又号“按孔子”,言窜削至多,纸面穿穴,故名“按孔”。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

li xiáng

李详

li xiáng zì shěn jǐ zhào jùn rén

李详字审己,赵郡人。

zǔ jī héng fù yǐng dài chuán rú sù

祖机衡,父颖,代传儒素。

xiáng yǒu cái huá dǎn qì fàng dàng bù jī

详有才华胆气,放荡不羁。

jiě hè yán tíng wèi

解褐盐亭尉。

xiáng zài yán tíng yīn kǎo wèi lù shì cān jūn suǒ jǐ

详在盐亭,因考,为录事参军所挤。

xiáng wèi cì shǐ yuē lù shì shì jiǔ cáo zhī quán dāng yào hài zhī dì wèi qí wàng bāo biǎn ěr

详谓刺史曰:“录事恃乣曹之权,当要害之地,为其妄褒贬耳。

ruò shǐ xiáng bǐng bǐ yì yǒu qí cí

若使详秉笔,亦有其词。

cì shǐ yuē gōng shì lùn lù shì kǎo zhuàng

”刺史曰:“公试论录事考状。

suì shòu bǐ

”遂授笔。

xiáng jí shū lù shì kǎo yuē qiè duàn dà àn hǎo gōu gōu yuán zuò yún jù míng chāo běn gǎi

详即书录事考曰:“怯断大按,好勾(“勾”原作“匀”,据明抄本改。

xiǎo jī

)小稽。

zì yǐn bù qīng yán tā zǒng zhuó

自隐不清,言他总浊。

jiē qián liǎng jìng dòu kùn fāng xiū

阶前两竞,斗困方休。

yù lǐ qiú tú fēi shè bù chū

狱里囚徒,非赦不出。

tiān xià yǐ wéi tán xiào zhī zuì yān

”天下以为谈笑之最焉。

chū yù shǐ tái jì

(出《御史台记》)

✦ You read 卷四百九十三·杂录一

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.