hán shān zǐ xuān yuán mí míng cài shǎo xiá zhèng jū zhōng yī yòng chāng
寒山子轩辕弥明蔡少霞郑居中伊用昌
hán shān zǐ
寒山子
hán shān zǐ zhě bù zhī qí míng shì
寒山子者,不知其名氏。
dà lì zhōng yǐn jū tiān tāi cuì píng shān
大历中,隐居天台翠屏山。
qí shān shēn suì dāng shǔ yǒu xuě yì míng hán yán yīn zì hào hán shān zǐ
其山深邃,当暑有雪,亦名寒岩,因自号寒山子。
hǎo wèi shī měi dé yī piān yī jù zhé tí yú shù jiān shí shàng
好为诗,每得一篇一句,辄题于树间石上。
yǒu hào shì zhě suí ér lù zhī fán sān bǎi yú shǒu duō shù shān lín yōu yǐn zhī xìng huò jī fěng shí tài néng jǐng lì liú sú
有好事者,随而录之,凡三百余首,多述山林幽隐之兴,或讥讽时态,能警励流俗。
tóng bǎi zhēng jūn xú líng fǔ xù ér jí zhī fēn wéi sān juǎn xíng yú rén jiān
桐柏征君徐灵府,序而集之,分为三卷,行于人间。
shí yú nián hū bù fù jiàn xián tōng shí èr nián pí líng dào shì li hè xìng biǎn jí hǎo líng wǔ rén
十余年忽不复见,咸通十二年,毗陵道士李褐,性褊急,好凌侮人。
hū yǒu pín shì yì hè qǐ shí hè bù zhī yǔ jiā yǐ chì zé
忽有贫士诣褐乞食,褐不之与,加以叱责。
pín zhě wěi wěi ér qù
贫者唯唯而去。
shù rì yǒu bái mǎ cóng bái yī zhě liù qī rén yì hè hè lǐ jiē zhī
数日,有白马从白衣者六七人诣褐,褐礼接之。
yīn wèn hè yuē pō xiāng jì hu
因问褐曰:“颇相记乎?
hè shì qí zhuàng mào nǎi qián zhī pín shì yě
”褐视其状貌,乃前之贫士也。
qūn xún yù xiè zhī cán wèi fā yán
逡巡欲谢之,惭未发言。
hū yǔ hè yuē zi xiū dào wèi zhī qí mén ér hǎo líng rén wǔ sú hé dào kě jì
忽语褐曰:“子修道未知其门,而好凌人侮俗,何道可冀?
zi pō zhī yǒu hán shān zǐ yá
子颇知有寒山子邪?
dá yuē zhī
”答曰:“知。
yuē jí wú shì yǐ
”曰:“即吾是矣。
wú shǐ wèi rǔ kě jiào jīn bù kě yě
吾始谓汝可教,今不可也。
xiū shēng zhī dào chú shì qù yù sè shén bào hé suǒ yǐ wú lěi yě
修生之道,除嗜去欲,啬神抱和,所以无累也;
nèi yì qí xīn wài jiǎn qí shēn suǒ yǐ wú guò yě
内抑其心,外检其身,所以无过也;
xiān rén hòu jǐ zhī róu shǒu qiān suǒ yǐ ān shēn yě
先人后己,知柔守谦,所以安身也;
shàn tuī yú rén bù shàn guī zhū shēn suǒ yǐ jī dé yě
善推于人,不善归诸身,所以积德也;
gōng bù zài xiǎo lì zhī wú dài guò bù zài dà qù ér bù èr suǒ yǐ jī gōng yě
功不在小,立之无怠,过不在大,去而不贰,所以积功也。
rán hòu nèi háng chōng ér wài dān zhì kě yǐ jì dào yú fǎng fú ěr
然后内行充而外丹至,可以冀道于仿佛耳。
zi zhī sān dú wèi jiǎn yǐ guān zān wèi shì kě wèi hǔ bào zhī kuò ér quǎn shǐ zhī zhì yě
子之三毒未剪,以冠簪为饰,可谓虎豹之鞟,而犬豕之质也。
chū mén chéng mǎ ér qù jìng bù fù jiàn
”出门乘马而去,竟不复见。
chū xiān chuán shí yí
(出《仙传拾遗》)
xuān yuán mí míng
轩辕弥明
xuān yuán mí míng zhě bù zhī hé xǔ rén
轩辕弥明者,不知何许人。
zài héng xiāng jiān lái wǎng jiǔ shí yú nián shàn bǔ zhú guǐ wù néng qiú jū jiāo chī hǔ bào rén mò zhī qí shòu
在衡湘间来往九十余年,善捕逐鬼物,能囚拘蛟螭虎豹,人莫知其寿。
jìn shì liú shī fú cháng yú xiāng nán yù zhī
进士刘师服,常于湘南遇之。
yuán hé qī nián rén chén shí èr yuè sì rì jiāng zì héng shān yóu tài bái hái míng chāo běn hái zuò guò
元和七年壬辰十二月四日,将自衡山游太白,还(明抄本还作过。
jīng shī yǔ shī fú xiāng zhí shī fú zhāo qí zhǐ sù
)京师,与师服相值,师服招其止宿。
yǒu jiào shū láng hóu xǐ xīn yǒu shī míng yōng lú yè zuò yǔ liú shuō shī
有校书郎侯喜,新有诗名,拥炉夜坐,与刘说诗。
mí míng zài qí cè mào jí chǒu bái bìn hēi miàn zhǎng jǐng ér gāo jié hóu
弥明在其侧,貌极丑,白鬓黑面,长颈而高结喉。
zhōng yòu zuò chu yǔ xǐ shì zhī ruò wú rén
中又作楚语,喜视之若无人。
mí míng hū xiān yī zhāng méi zhǐ lú zhōng gǔ dǐng wèi xǐ yuē zi yún néng shī yǔ wǒ fù cǐ hu
弥明忽掀衣张眉,指炉中古鼎谓喜曰:“子云能诗,与我赋此乎!
shī fú yǐ héng xiāng jiù shí jiàn qí lǎo mào pō jìng zhī bù zhī qí yǒu wén yě wén cǐ shuō dà xǐ jí yuán bǐ ér tí qí shǒu liǎng jù yuē qiǎo jiàng zuó shān gǔ kū zhōng shì jiān pēng
”师服以衡湘旧识,见其老貌,颇敬之,不知其有文也,闻此说大喜,即援笔而题其首两句曰:“巧匠琢山骨,刳中事煎烹。
cì chuán xǐ yǔ
”次传喜与。
xǐ yǒng yuè ér zhui qí xià yuē wài bāo qián xiǎn wén zhōng yǒu àn làng jīng
喜踊跃而缀其下曰:“外苞干藓文,中有暗浪惊。
tí qì yín zhī
”题讫吟之。
mí míng yǎ rán xiào yuē zi shī rú shì ér yǐ hu
弥明哑然笑曰:“子诗如是而已乎?
jí xiù shǒu sǒng jiān yǐ běi qiáng zuò wèi liú yuē wú bù jiě shì sú shū zi wèi wú shū zhī
”即袖手竦肩,倚北墙坐,谓刘曰:“吾不解世俗书,子为吾书之。
yīn gāo yín yuē lóng tóu suō jūn chǔn shǐ fù zhàng péng hēng
”因高吟曰:“龙头缩菌蠢,豕腹胀彭亨。
chū bù shì jīng yì shī zhǐ yǒu sì xùn xǐ
”初不似经意,诗旨有似讯喜。
èr zi xiāng gù kuì hài rán yù yǐ duō qióng zhī jí fù liǎng jù yǐ yuán xǐ yuē dà ruò liè shì dǎn yuán rú dài mǎ yīng
二子相顾愧骇,然欲以多穷之,即赋两句以援喜曰:“大若烈士胆,圆如戴马缨。
xǐ yòu chéng liǎng jù yuē zài lěng zú zì ān zāo fén yì mí zhēn
”喜又成两句曰:“在冷足自安,遭焚意弥贞。
mí míng yòu lìng shī fú shū yuē qiū guā lái luò dì dòng yù qiáng chōu méng
”弥明又令师服书曰:“秋瓜来落蒂,冻芋强抽萌。
shī fú yòu yín yuē mó lóng qù guī jiǎo fú rùn zhe guāng jīng
”师服又吟曰:“磨砻去圭角,浮润著光精。
qì yòu shòu xǐ
”讫,又授喜。
xǐ sī yì kǔ wu yù yā mí míng měi yíng dù yù chū kǒu wěn yín shēng yì bēi cāo bǐ yù shū jiāng xià fù zhǐ yì jìng bù néng qí
喜思益苦,务欲压弥明,每营度欲出口吻,吟声益悲,操笔欲书,将下复止,亦竟不能奇。
yuē páng yǒu shuāng ěr chuān shàng wèi gū jì chēng
曰:“旁有双耳穿,上为孤髻撑。
yín jìng mí míng yuē shí yú qiū yǐn qiào wēi zuò cāng yíng shēng
”吟竟,弥明曰:“时于蚯蚓窍,微作苍蝇声。
qí bù yòng yì rú chū suǒ yán yì qí bù kě fù shuō yǔ jiē qīn èr zi
”其不用意如初,所言益奇,不可附说,语皆侵二子。
yè jiāng lán èr zi qǐ xiè yuē zūn shī fēi cháng rén yě mǒu děng fú yǐ yuàn wèi dì zǐ bù gǎn gèng shī
夜将阑,二子起谢曰:“尊师非常人也,某等伏矣,愿为弟子,不敢更诗。
mí míng fèn yuē bù rán
”弥明奋曰:“不然。
cǐ zhāng bù kě yǐ bù chéng yě
此章不可以不成也。
wèi liú yuē bǎ bǐ bǎ bǐ wú yǔ rǔ jiù zhī
”谓刘曰:“把笔把笔,吾与汝就之。
jí yòu lián chàng yuē hé dāng chū huī zhú xiè wú jì lí píng yīng
”即又连唱曰:“何当出灰烛灺,无计离瓶罂。
miù jū dǐng nài jiān cháng shǐ shuǐ huǒ zhēng
谬居鼎鼐间,长使水火争。
xíng mó fù nǚ xiào dù liàng ér tóng qīng
形模妇女笑,度量儿童轻。
tú ěr jiān zhēn xìng bù guò shēng hé shèng
徒尔坚贞性,不过升合盛。
níng yī nuǎn rè bì bù yǔ hán lěng bìng
宁依暖热敝,不与寒冷并。
hū lí fān yì qiān shí fù rèn shǐ chéng
忽罹翻溢愆,实负任使诚。
lòu zhì hé zhēn zhuó xiá zhōng kuì tí qíng
陋质荷斟酌,狭中愧提擎。
qǐ néng dào xiān yào dàn wèi wū yáng gēng
岂能道仙药,但未污羊羹。
qū qū tú zì xiào suǒ suǒ ān zú chéng
区区徒自效,琐琐安足呈。
nán bǐ zǔ dòu yòng bù wéi shǒu suǒ dèng
难比俎豆用,不为手所隥。
yuàn jūn wù cháo qiào cǐ wù fāng shī xíng
愿君勿嘲诮,此物方施行。
shī fú shū qì jí shǐ dú zhī bì
”师服书讫,即使读之,毕。
wèi èr zǐ yuē cǐ jiē bù zú yǔ yǔ cǐ níng wéi wén yé
谓二子曰:“此皆不足与语,此宁为文耶?
wú jiù zi suǒ néng ér zuò ěr fēi wú zhī suǒ xué yú shī ér néng zhě yě
吾就子所能而作耳,非吾之所学于师而能者也。
wú suǒ néng zhě zi jiē bù zú yǐ wén yě qǐ dú wén hū zāi
吾所能者,子皆不足以闻也,岂独文乎哉。
wú bì kǒu yǐ
吾闭口矣。
èr zi dà jù jiē qǐ lì chuáng xià bài yuē bù gǎn tā yǒu wèn yě yuàn yī yán ér yǐ xiān shēng chēng wú bù jiě rén jiān shū
”二子大惧,皆起立床下,拜曰:“不敢他有问也,愿一言而已,先生称‘吾不解人间书。
gǎn wèn jiě hé shū qǐng wén cǐ ér yǐ
’敢问解何书,请闻此而已?
lèi wèn bù yīng èr zi bù zì dé jí tuì jiù zuò
”累问不应,二子不自得,即退就坐。
mí míng yǐ qiáng shuì bí xī rú léi míng èr zi dàn kǒng shī sè
弥明倚墙睡,鼻息如雷鸣,二子但恐失色。
bù gǎn chuǎn xī
不敢喘息。
sī xū shǔ gǔ dōng dōng
斯须,曙鼓冬冬。
èr zi yì kùn suì zuò shuì jí jué jīng gù yǐ shī mí míng suǒ zài
二子亦困,遂坐睡,及觉惊顾,已失弥明所在。
wèn tóng nú yuē tiān qiě míng dào shì qǐ chū mén ruò jiāng pián xuán rán jiǔ bù fǎn mì zhī yǐ bù jiàn yǐ
问童奴,曰:“天且明,道士起出门,若将便旋然,久不返,觅之已不见矣。
èr zi jīng wǎn zì zé yīn xié shī yì chāng lí hán yù wèn cǐ hé rén yě
”二子惊惋自责,因携诗诣昌黎韩愈:“问此何人也?
yù yuē yú wén yǒu yǐn jūn zǐ mí míng qǐ qí rén yé
”愈曰:“余闻有隐君子弥明,岂其人耶。
suì wèi shí dǐng lián jù xù xíng yú dài yān
”遂为石鼎联句序,行于代焉。
chū xiān chuán shí yí
(出《仙传拾遗》)
cài shǎo xiá
蔡少霞
cài shǎo xiá zhě chén liú rén yě
蔡少霞者,陈留人也。
xìng qíng tián hé yòu ér fèng dào
性情恬和,幼而奉道。
zǎo suì míng jīng de dì xuǎn qí zhōu cān jūn
早岁明经得第,选蕲州参军。
zhì mǎn piào yù jiāng zhè jiān
秩满,漂寓江浙间。
jiǔ zhī zài shòu yǎn zhōu sì shuǐ chéng
久之,再授兖州泗水丞。
suì yú xiàn dōng èr shí lǐ mǎi shān zhù shì wèi zhōng yān zhī jì
遂于县东二十里买山筑室,为终焉之计。
jū chǔ shēn pì fǔ kàn guī méng shuǐ shí yún xiá jìng xiàng shū shèng
居处深僻,俯瞰龟蒙,水石云霞,境象殊胜。
shǎo xiá shì lèi zǎo jué yóu xié sù shàng
少霞世累早绝,尤谐夙尚。
ǒu yī rì yán xī dú xíng hū de měi yīn yīn qì yān shén sī hūn rán bù jué chéng mèi
偶一日沿溪独行,忽得美荫,因憩焉,神思昏然,不觉成寐。
yīn wèi hè yī lù zé zhī rén mèng zhōng zhào qù suí zhī yuǎn yóu nǎi zhì chéng kuò yī suǒ
因为褐衣鹿帻之人梦中召去,随之远游,乃至城廓一所。
bì tiān xū kuàng ruì rì tóng lóng rén sú jié jìng huì mù xiān mào
碧天虚旷,瑞日瞳眬,人俗洁净,卉木鲜茂。
shǎo xiá jǔ mù yí zú huáng huò bù níng jí bèi dǎo zhī lìng qián
少霞举目移足,惶惑不宁,即被导之令前。
jīng lì mén táng shēn suì mò cè yáo jiàn yù rén dāng xuān dú lì shǎo xiá jù xiū jìng yè
经历门堂,深邃莫测,遥见玉人当轩独立,少霞遽修敬谒。
yù rén wèi yuē mǐn zi qián xīn jīn yi lǐng shì
玉人谓曰:“愍子虔心,今宜领事。
shǎo xiá mǐ zhī suǒ wèi fù wèi lù zé rén yǐn zhì dōng láng zhǐ yú shí bēi zhī cè
”少霞靡知所谓,复为鹿帻人引至东廊,止于石碑之侧。
wèi shǎo xiá yuē zhào jūn shū cǐ hè yù liáng yīn
谓少霞曰:“召君书此,贺遇良因。
shǎo xiá sù bù gōng shū jí jí cí ràng
”少霞素不工书,即极辞让。
lù zé rén yuē dàn àn wén ér lù hú nǎi jù wéi
鹿帻人曰:“但按文而录,胡乃拒违。
é yǒu èr tóng zì běi ér lái yī pěng yá xiāng nèi yǒu liǎng fú zǐ juàn wén shū yī zhāi bǐ yàn
”俄有二童,自北而来,一捧牙箱,内有两幅紫绢文书,一斋笔砚。
jí fù shǎo xiá níng shén nuò guǎn qǐng kè ér bì yīn lǎn dú zhī yǐ jì yú xīn yǐ
即付少霞,凝神搦管,顷刻而毕,因览读之,已记于心矣。
tí yún cāng lóng xī xīn gōng míng zǐ yáng zhēn rén shān xuán qīng zhuàn
题云:“苍龙溪新宫铭,紫阳真人山玄卿撰。
liáng cháng xi lù yuán zé dōng xiè
良常西麓,源泽东泄。
xīn gōng hóng hóng chóng xuān huàn huàn
新宫宏宏,崇轩轘轘。
diāo mín pán chǔ lòu tán liàn niè
雕珉盘础,镂檀楝臬。
bì wǎ lín chà yáo xié fǎng jié
碧瓦鳞差,瑶瑎昉截。
gé níng ruì xiá lóu héng xiáng ní
阁凝瑞霞,楼横祥霓。
zōu yú xún jiǎo chāng míng pěng hé
驺虞巡徼,昌明捧阂。
zhū shù zēng lián yù quán ju xiè
珠树矰连,玉泉矩泄。
líng biāo xiá jí shèng rì fǔ xī
灵飚遐集,圣日俯晰。
tài shàng yóu yì wú jí biàn quē
太上游诣,无极便阙。
bǎi shén shǒu hù zhū zhēn bān liè
百神守护,诸真班列。
xiān wēng hú lì dào shī shuǐ jié
仙翁鹄立,道师水洁。
yǐn yù chéng jiāng zhuàn qióng wèi xiè
饮玉成浆,馔琼为屑。
guì qí bù dòng lán wò hù shè
桂旗不动,兰幄互设。
miào lè jīng zòu liú líng jiān fā
妙乐兢奏,流铃间发。
tiān sù xū xú fēng xiāo líng chè
天簌虚徐,风箫泠澈。
fèng gē xié lǜ hè wǔ huì jié
凤歌谐律,鹤舞会节。
sān biàn xuán yún jiǔ chéng jiàng xuě
三变玄云,九成绛雪。
yì qiān tú yǔ tóng chū jù shuō
易迁徒语,童初讵说。
fāng gèng zhōu shì suì wèi lù zé rén cù zhī hū jù ér fǎn xǐng rán suì wù
”方更周视,遂为鹿帻人促之,忽遽而返,醒然遂寤。
jí mìng zhǐ bǐ dēng jí jì lù
急命纸笔,登即纪录。
zì shì yǎn yù hào qí zhī rén duō yì shǎo xiá yè fǎng qí shì
自是兖豫好奇之人,多诣少霞,谒访其事。
yǒu zhèng hái gǔ zhě wèi lì zhuàn yān
有郑还古者,为立传焉。
qiě shǎo xiá nǎi xiào lián yī sōu ěr gù zhī qí bù wàng yǐ
且少霞乃孝廉一叟耳,固知其不妄矣。
chū jí yì jì
(出《集异记》)
zhèng jū zhōng
郑居中
zhèng shè rén jū zhōng gāo yǎ zhī shì hǎo dào shù
郑舍人居中,高雅之士,好道术。
cháng yù zhāng shān rén zhě duō tóng yóu chù rén dàn hū wèi xiǎo zhāng shān rén yì bù zhī qí suǒ néng yě
常遇张山人者,多同游处,人但呼为小张山人,亦不知其所能也。
jū xiāng hàn jiān chú zhōng shū shè rén bù jiù
居襄汉间,除中书舍人,不就。
kāi chéng èr nián chūn wǎng dōng luò sōng yuè xié jiā tóng sān sì rén yǔ sēng dēng lì wú suǒ bú dào shù yuè yān zhǐ
开成二年春,往东洛嵩岳,携家僮三四人,与僧登历,无所不到,数月淹止。
rì wǎn zhì yī chù lín quán xiù jié ài shén wàng fǎn
日晚至一处,林泉秀洁,爱甚忘返。
huì yuàn sēng bù zài zhāng zhú rè huǒ jiāng sù qiǎn pū zhě qiú zhī jiān qǔ bǐ shì yù wèi shī zhě
会院僧不在,张烛热火将宿,遣仆者求之,兼取笔,似欲为诗者。
cāo bǐ zhī cì dēng miè huǒ jǐn
操笔之次,灯灭火尽。
yī tóng zài cè wén zhèng gōng pú de zhī shēng
一僮在侧,闻郑公仆地之声。
hóu zhōng qì cū yǒu guāng rú jī zǐ rào jǐng ér chū
喉中气粗,有光如鸡子,绕颈而出。
jù chuī xīn míng zhī yǐ bù jiù yǐ
遽吹薪明之,已不救矣。
zhǐ shàng yǒu sì zì yún xiāng huǒ yuàn bì
纸上有四字云:“香火愿毕。
bì zì jǐn bù chéng
”毕字仅不成。
hòu jū shān zhě jí liè rén shí jiàn zhī yī fú rú yóu shè zhī zhuàng
后居山者及猎人时见之,衣服如游涉之状。
dāng yìng shì zhāng shēng qián chū yán qí zhōng jìng zhī rì zhèng gōng shè jiā yǐ bì ěr ruò cǐ qǐ fēi dá mìng zhě yú
当应是张生潜出言其终竟之日,郑公舍家以避耳,若此岂非达命者欤?
chū yì shǐ
(出《逸史》)
yī yòng chāng
伊用昌
xióng jiǎo bǔ quē shuō qǐng nián yǒu yī yòng chāng zhě bù zhī hé xǔ rén yě
熊皦补阙说:顷年,有伊用昌者,不知何许人也。
qí qī shén shǎo yǒu shū sè yīn lǜ nǚ gōng zhī shì jiē qū jìn qí miào
其妻甚少,有殊色,音律女工之事,皆曲尽其妙。
fu suī jī hán gài shí zhōng wú kuì yì
夫虽饥寒丐食,终无愧意。
huò yǒu háo fù zǐ dì yǐ yán xiào xì diào cháng yǒu bù kě fàn zhī sè
或有豪富子弟,以言笑戏调,常有不可犯之色。
qí fu néng yǐn duō kuáng yì shí rén jiē hū wèi yī fēng zǐ
其夫能饮,多狂逸,时人皆呼为伊风子。
duō yóu jiāng zuǒ lú líng yí chūn děng zhū jùn chū yǔ qīng hū duō wèi zhòng suǒ jī
多游江左庐陵宜春等诸郡,出语轻忽,多为众所击。
ài zuò wàng jiāng nán cí fū qī chàng hè
爱作《望江南》词,夫妻唱和。
huò sù yú gǔ sì fèi miào jiān yù wù jí yǒu suǒ yǒng qí cí jiē yǒu zhǐ
或宿于古寺废庙间,遇物即有所咏,其词皆有旨。
xióng zhǐ jì de yǒng gǔ cí yún jiāng nán gǔ suō dù liǎng tóu luán
熊只记得咏鼓词云:“江南鼓,梭肚两头栾。
dīng zhe bù zhī qīn gǔ suǐ dǎ lái zhǐ shì méi xīn gān
钉着不知侵骨髓,打来只是没心肝。
kōng fù bèi rén màn
空腹被人漫。
yú duō bù jì
”余多不记。
jiāng nán yǒu máng cǎo pín mín cǎi zhī zhī jù
江南有芒草,贫民采之织屦。
yuán dì shàng bēi shī cǐ cǎo nài shuǐ ér pín mín duō zhe zhī
缘地上卑湿,此草耐水,而贫民多着之。
yī fēng zǐ zhì chá líng xiàn mén dà tí yún chá líng yī dào hǎo cháng jiē liǎng pàn zāi liǔ bù zāi huái
伊风子至茶陵县门,大题云:“茶陵一道好长街,两畔栽柳不栽槐。
yè hòu bù wén gēng lòu gǔ zhǐ tīng chuí máng zhī cǎo xié
夜后不闻更漏鼓,只听锤芒织草鞋。
shí xiàn guān jí xū lì dà wéi bù kě zāo zhòng rén luàn ōu zhú chū jiè
”时县官及胥吏大为不可,遭众人乱殴,逐出界。
jiāng nán rén hū qīng bó zhī cí wèi fù kē qí qī gào yuē cháng yán xiǎo chù bú yào fù kē ér jūn xū yào fù kē zhī
江南人呼轻薄之词为覆窠,其妻告曰:“常言小处不要覆窠,而君须要覆窠之。
pì rú qí è mǎ luò mǎ zú chuān dèng fēi lǐ shāng duò yī děng
譬如骑恶马,落马足穿镫,非理伤堕一等。
jūn bù yòng kǔ zhī
君不用苦之。
rú shì fū qī jù yǒu qīng bó zhī tài
”如是夫妻俱有轻薄之态。
tiān yòu guǐ yǒu nián fū qī zhì fǔ zhōu nán chéng xiàn suǒ yǒu cūn mín bì yī dú
天祐癸酉年,夫妻至抚州南城县所,有村民毙一犊。
fū qī gài de niú ròu yī èr shí jīn yú xiāng xiào nèi pēng zhì yī xī jù shí jǐn
夫妻丐得牛肉一二十觔,于乡校内烹炙,一夕俱食尽。
zhì míng fū qī wèi ròu suǒ zhàng jù sǐ yú xiāng xiào nèi
至明,夫妻为肉所胀,俱死于乡校内。
xiàn zhèn lì mín yǐ lú xí guǒ shī yú xiàn nán lù zuǒ bǎi yú bù ér yì zhī
县镇吏民,以芦席裹尸,于县南路左百余步而瘗之。
qí zhèn jiāng xìng dīng shì jiāng xī lián shǐ liú gōng qīn suí yī nián hòu de tì guī fǔ liú gōng yǐ hōng
其镇将姓丁,是江西廉使刘公亲随,一年后得替归府,刘公已薨。
hū yī dàn yú běi shì péng xià jiàn yī fēng zǐ fū qī chàng wàng jiāng nán cí qǐ qián
忽一旦于北市棚下,见伊风子夫妻,唱望江南词乞钱。
jì xiāng jiàn shén xǐ biàn xù jiù shì
既相见甚喜,便叙旧事。
zhí dīng shǒu shàng jiǔ lóu sān rén gòng yǐn shù dòu
执丁手上酒楼,三人共饮数郖。
dīng dà zuì ér shuì yī fēng zǐ suì suǒ bǐ tí jiǔ lóu bì yún cǐ shēng shēng zài cǐ shēng xiān hé shì cóng xuán bù fù xuán
丁大醉而睡,伊风子遂索笔题酒楼壁云:“此生生在此生先,何事从玄不复玄。
yǐ zài huái nán jī quǎn hòu ér jīn biàn dào yù huáng qián
已在淮南鸡犬后,而今便到玉皇前。
tí bì fū qī lián bì gāo chàng ér chū chéng suì dù jiāng zhì yóu wéi guān tí zhēn jūn diàn hòu qí yù yún dìng yì wàn zhào héng shā jūn guó zhǔ nán fāng chì lóng shén wáng yī yòng chāng
”题毕,夫妻连臂高唱而出城,遂渡江至游帷观,题真君殿后,其御云:“定亿万兆恒沙军国主南方赤龙神王伊用昌。
cí yún rì rì xiáng yún ruì qì lián yīng nóng jiā zuò dà shén xiān
”词云:“日日祥云瑞气连,应侬家作大神仙。
bǐ tóu sǎ qǐ fēng léi lì jiàn xià qū chí zào huà quán
笔头洒起风雷力,剑下驱驰造化权。
gèng yǔ róng yí tiān lǐ yuè yǒng jiào hú lǔ jué fēng yān
更与戎夷添礼乐,永教胡虏绝烽烟。
liè xiān gōng yè zhī rú cǐ zhí shàng sān qīng dì yī tiān
列仙功业只如此,直上三清第一天。
tí ba lián bì rù xī shān
”题罢,连臂入西山。
shí rén jiē jiàn niè xū ér xíng zì cǐ gèng bù fù chū
时人皆见蹑虚而行,自此更不复出。
qí dīng jiāng yú jiǔ lóu shàng zuì xǐng huái nèi de zǐ jīn yī shí liǎng
其丁将于酒楼上醉醒,怀内得紫金一十两。
qí jīn bìng sòng zài huái hǎi nán chéng xiàn
其金并送在淮海南城县。
hòu rén kāi qí mù zhī jiàn lú xí liǎng lǐng guǒ làn niú ròu shí yú jīn chòu bù kě jìn yú gèng wú bié wù
后人开其墓,只见芦席两领,裹烂牛肉十余觔,臭不可近,余更无别物。
xióng yán liù qī suì shí yóu jì shí yī fēng zǐ
熊言六七岁时,犹记识伊风子。
huò zhe dào fú chēng yī zūn shī
或着道服,称伊尊师。
xióng cháng yú dǐng shàng huàn yī yōng jiē téng tòng bù kě rěn
熊尝于顶上患一痈疖,疼痛不可忍。
yī zūn shī hán sān kǒu shuǐ xùn qí yōng biàn kuì bìng bù wéi huàn
伊尊师含三口水,噀其痈便溃,并不为患。
zhì jīn shàng yǒu hén zài
至今尚有痕在。
xióng yán qīn dǔ qí shì fēi miù shuō yě
熊言亲睹其事,非谬说也。
chū yù táng xián huà
(出《玉堂闲话》)