太平广记 · 吕文仲 · Chapter 61 of 501

卷六十·女仙五

PinyinModern Translation
Size

má gū xuán sú qī yáng dōu nǚ sūn fū rén fán fū rén dōng líng shèng mǔ hǎo gū zhāng yù lán

麻姑玄俗妻阳都女孙夫人樊夫人东陵圣母郝姑张玉兰

má gū

麻姑

hàn xiào huán dì shí shén xiān wáng yuǎn zì fāng píng jiàng yú cài jīng jiā

汉孝桓帝时,神仙王远,字方平,降于蔡经家。

jiāng zhì yī shí qǐng wén jīn gǔ xiāo guǎn rén mǎ zhī shēng jí jǔ jiā jiē jiàn wáng fāng píng dài yuǎn yóu guān zhe zhū yī hǔ tóu pán náng wǔ sè zhī shòu dài jiàn shǎo xū huáng sè zhōng xíng rén yě

将至一时顷,闻金鼓箫管人马之声,及举家皆见,王方平戴远游冠,着朱衣,虎头鞶囊,五色之绶,带剑,少须,黄色,中形人也。

chéng yǔ chē jià wǔ lóng lóng gè yì sè huī jié fān qí qián hòu dǎo cóng wēi yí yì yì rú dà jiàng jūn

乘羽车,驾五龙,龙各异色,麾节幡旗,前后导从,威仪奕奕,如大将军。

gǔ chuī jiē chéng lín cóng tiān ér xià xuán jí yú tíng cóng guān jiē zhǎng zhàng yú bù cóng dào héng

鼓吹皆乘麟,从天而下,悬集于庭,从官皆长丈余,不从道行。

jì zhì cóng guān jiē yǐn bù zhī suǒ zài wéi jiàn fāng píng yǔ jīng fù mǔ xiōng dì xiāng jiàn

既至,从官皆隐,不知所在,唯见方平,与经父母兄弟相见。

dú zuò jiǔ zhī jí lìng rén xiāng fǎng míng chāo běn fǎng xià yǒu má gū èr zì

独坐久之,即令人相访(明抄本访下有麻姑二字)。

jīng jiā yì bù zhī má gū hé rén yě

经家亦不知麻姑何人也。

yán yuē wáng fāng píng jìng bào gū yú jiǔ bù zài rén jiān jīn jí zài cǐ xiǎng gū néng zàn lái yǔ hu

言曰:“王方平敬报姑,余久不在人间,今集在此,想姑能暂来语乎?

yǒu qǐng shǐ zhě hái

”有顷,使者还。

bú jiàn qí shǐ dàn wén qí yǔ yún má gū zài bài bú jiàn hū yǐ wǔ bǎi yú nián zūn bēi yǒu xù xiū jìng wú jiē fán xìn lái chéng zài bǐ

不见其使,但闻其语云:“麻姑再拜,不见忽已五百余年,尊卑有叙,修敬无阶,烦信来,承在彼。

dēng shān diān dǎo àn běn shū juàn qī wáng yuǎn tiáo

登山颠倒(按:本书卷七王远条。

dēng shān diān dǎo yīng zuò shí qǐng jí dào ér xiān shòu mìng dāng àn xíng péng lái jīn biàn zàn wǎng

登山颠倒应作食顷即到)而先受命,当按行蓬莱,今便暂往。

rú shì dāng hái hái biàn qīn jìn yuàn lái míng chāo běn lái zuò wèi jí qù

如是当还,还便亲觐,愿来(明抄本来作未)即去。

rú cǐ liǎng shí jiān má gū zhì yǐ

”如此两时间,麻姑至矣。

lái shí yì xiān wén rén mǎ xiāo gǔ shēng

来时亦先闻人马箫鼓声。

jì zhì cóng guān bàn yú fāng píng

既至,从官半于方平。

má gū zhì cài jīng yì jǔ jiā jiàn zhī

麻姑至,蔡经亦举家见之。

shì hǎo nǚ zǐ nián shí bā jiǔ xǔ yú dǐng zhōng zuò jì yú fā chuí zhì yāo

是好女子,年十八九许,于顶中作髻,余发垂至腰。

qí yī yǒu wén zhāng ér fēi jǐn qǐ guāng cǎi yào mù bù kě míng zhuàng

其衣有文章,而非锦绮,光彩耀目,不可名状。

rù bài fāng píng fāng píng wèi zhī qǐ lì

入拜方平,方平为之起立。

zuò dìng zhào jìn xíng chú jiē jīn pán yù bēi yáo shàn duō shì zhū huā guǒ ér xiāng qì dá yú nèi wài

坐定,召进行厨,皆金盘玉杯,肴膳多是诸花果,而香气达于内外。

bò pú xíng zhī rú bǎi líng jí xian lù sì líng zuò zhì

擘脯行之,如柏灵(集仙录四灵作炙。

àn bǎi dàng zuò mò

按柏当作貊。

mò zhì jiàn gàn bǎo sōu shén jì yún shì lín fǔ yě

貊炙、见干宝搜神记),云是麟脯也。

má gū zì shuō yún jiē shì yǐ lái yǐ jiàn dōng hǎi sān wèi sāng tián

麻姑自说云:“接侍以来,已见东海三为桑田。

xiàng dào péng lái shuǐ yòu qiǎn yú wǎng zhě huì shí lüè bàn yě

向到蓬莱,水又浅于往者会时略半也。

qǐ jiāng fù huán wèi líng lù hu

岂将复还为陵陆乎?

fāng píng xiào yuē shèng rén jiē yán hǎi zhōng fù yáng chén yě

”方平笑曰:“圣人皆言海中复扬尘也。

gū yù jiàn cài jīng mǔ jí fù zhí shí dì fù xīn chǎn shù shí rì má gū wàng jiàn nǎi zhī zhī yuē ǎi

”姑欲见蔡经母及妇侄,时弟妇新产数十日,麻姑望见乃知之,曰:噫!

qiě zhǐ wù qián

且止勿前。

jí qiú shǎo xǔ mǐ de mǐ biàn sā zhī zhì dì shì qí mǐ jiē chéng zhēn zhū yǐ

”即求少许米,得米便撒之掷地,视其米,皆成真珠矣。

fāng píng xiào yuē má gū nián shào wú lǎo yǐ liǎo bù xǐ fù zuò cǐ jiǎo kuài biàn huà yě

方平笑曰:“麻姑年少,吾老矣,了不喜复作此狡狯变化也。

fāng píng yǔ jīng jiā rén yuē wú yù cì rǔ bèi jiǔ

”方平语经家人曰:“吾欲赐汝辈酒。

cǐ jiǔ nǎi chū tiān chú qí wèi chún nóng fēi shì rén suǒ yí yǐn yǐn zhī huò néng làn cháng

此酒乃出天厨,其味醇𬪩,非世人所宜饮,饮之或能烂肠。

jīn dāng yǐ shuǐ hé zhī rǔ bèi wù guài yě

今当以水和之,汝辈勿怪也。

nǎi yǐ yī shēng jiǔ hé shuǐ yī dòu jiǎo zhī cì jīng jiā yǐn yī shēng xǔ

”乃以一升酒,合水一斗搅之,赐经家饮一升许。

liáng jiǔ jiǔ jǐn fāng píng yǔ zuǒ yòu yuē bù zú yuǎn qǔ yě yǐ qiān qián yǔ yú háng mǔ xiāng wén qiú qí gū jiǔ

良久酒尽,方平语左右曰:“不足远取也,以千钱与余杭姥相闻,求其沽酒。

xū yú xìn hái dé yī yóu náng jiǔ wǔ dǒu xǔ

”须臾信还,得一油囊酒,五斗许。

xìn chuán yú háng mǔ dá yán kǒng dì shàng jiǔ bù zhōng zūn yǐn ěr

信传余杭姥答言:“恐地上酒不中尊饮耳。

yòu má gū niǎo zhǎo cài jīng jiàn zhī xīn zhōng niàn yán bèi dà yǎng shí de cǐ zhǎo yǐ pá bèi dāng jiā

”又麻姑鸟爪,蔡经见之,心中念言:“背大痒时,得此爪以爬背,当佳。

fāng píng yǐ zhī jīng xīn zhōng suǒ niàn jí shǐ rén qiān jīng biān zhī

”方平已知经心中所念,即使人牵经鞭之。

wèi yuē má gū shén rén yě rǔ hé sī wèi zhǎo kě yǐ pá bèi yé

谓曰:“麻姑神人也,汝何思谓爪可以爬背耶?

dàn jiàn biān zhe jīng bèi yì bú jiàn yǒu rén chí biān zhě

”但见鞭着经背,亦不见有人持鞭者。

fāng píng gào jīng yuē wú biān bù kě wàng de yě

方平告经曰:“吾鞭不可妄得也。

shì rì yòu yǐ yī fú chuán shòu cài jīng lín rén chén wèi néng xí zhào guǐ mó jiù rén zhì jí

”是日,又以一符传授蔡经邻人陈尉,能檄召鬼魔,救人治疾。

cài jīng yì de jiě tuì zhī dào rú tuì chán ěr jīng cháng cóng wáng jūn yóu shān hǎi

蔡经亦得解蜕之道,如蜕蝉耳,经常从王君游山海。

huò zàn guī jiā wáng jūn yì yǒu shū yǔ chén wèi duō shì zhuàn wén huò zhēn shū zì kuò luò ér dà chén wèi shì shì bǎo zhī

或暂归家,王君亦有书与陈尉,多是篆文,或真书字,廓落而大,陈尉世世宝之。

yàn bì fāng píng má gū mìng jià shēng tiān ér qù xiāo gǔ dào cóng rú chū yān

宴毕,方平、麻姑命驾升天而去,箫鼓道从如初焉。

chū shén xiān chuán

(出《神仙传》)

xuán sú qī

玄俗妻

hé jiān wáng nǚ zhě xuán sú qī yě

河间王女者,玄俗妻也。

xuán sú de shén xian zhī dào zhù hé jiān yǐ shù bǎi nián

玄俗得神仙之道,住河间已数百年。

xiāng rén yán cháng jiàn zhī rì zhōng wú yǐng

乡人言常见之,日中无影。

wéi ěr bā dòu yún mǔ yì mài zhī yú dū shì qī wán yī qián kě yù bǎi bìng

唯饵巴豆云母,亦卖之于都市,七丸一钱,可愈百病。

hé jiān wáng yǒu bìng mǎi fù zhī xià shé shí yú tóu

河间王有病,买服之,下蛇十余头。

wèn qí yào yì dá yán wáng zhī suǒ yǐ bìng nǎi liù shì yú yāng suǒ zhì fēi wáng suǒ zhāo yě wáng cháng fàng rǔ lù jí lín mǔ yě

问其药意,答言:“王之所以病,乃六世余殃所致,非王所招也,王尝放乳鹿,即麟母也。

rén xīn gǎn tiān gù dāng yù wǒ ěr

仁心感天,固当遇我耳。

wáng jiā lǎo shě rén yún cháng jiàn fù mǔ shuō xuán sú rì zhōng wú yǐng

”王家老舍人云:“尝见父母说,玄俗日中无影。

wáng zhào ér shì zhī guǒ yàn

”王召而视之果验。

wáng nǚ yòu jué hūn xuè

王女幼绝荤血。

jié jìng hǎo dào

洁净好道。

wáng yǐ cǐ nǚ qī zhī

王以此女妻之。

jū shù nián yǔ nǚ jù rù cháng shān shí yǒu jiàn zhě

居数年,与女俱入常山,时有见者。

chū nǚ xiān chuán

(出《女仙传》)

yáng dōu nǚ

阳都女

yáng dōu nǚ yáng dū shì jiǔ jiā nǚ yě

阳都女,阳都市酒家女也。

shēng yǒu yì xiāng méi lián ěr xì cháng

生有异相,眉连,耳细长。

zhòng yǐ wéi yì yí qí tiān rén yě

众以为异,疑其天人也。

shí yǒu hēi shān xiān rén dú zǐ zhě qiū rén yě

时有黑山仙人犊子者,邺人也。

cháng jū hēi shān cǎi sōng zǐ fú líng ěr zhī yǐ shù bǎi nián mò zhī qí xìng míng

常居黑山,采松子茯苓饵之,已数百年,莫知其姓名。

cháng chéng dú shí rén hào wèi dú zǐ

常乘犊,时人号为犊子。

shí zhuàng shí lǎo shí chǒu shí měi

时壮时老,时丑时美。

lái wǎng yáng dōu jiǔ jiā nǚ yuè zhī suì xiāng fèng shì

来往阳都,酒家女悦之,遂相奉侍。

yī dàn nǚ suí dú zǐ chū qǔ táo yī xiǔ ér fǎn de táo shén duō lián yè gān měi yì yú cháng táo

一旦女随犊子出取桃,一宿而返,得桃甚多,连叶甘美,异于常桃。

yì rén sì qí qù shí jì chū mén èr rén gòng qiān dú ěr ér zǒu qí sù rú fēi rén bù néng zhuī

邑人俟其去时,既出门,二人共牵犊耳而走,其速如飞,人不能追。

rú shì qiě hái fù zài shì zhōng shù shí nián fū fù jù qù

如是且还,复在市中数十年,夫妇俱去。

hòu yǒu jiàn zài pān shān zhī xià dōng mài táo zǎo yān

后有见在潘山之下,冬卖桃枣焉。

chū yōng chéng jí xian lù

(出《墉城集仙录》)

sūn fū rén

孙夫人

sūn fū rén sān tiān fǎ shī zhāng dào líng zhī qī yě

孙夫人,三天法师张道陵之妻也。

tóng yǐn lóng hǔ shān xiū sān yuán mò cháo zhī dào jī nián lèi yǒu gǎn yīng

同隐龙虎山,修三元默朝之道积年,累有感应。

shí tiān shī de huáng dì lóng hǔ zhōng dān zhī shù dān chéng fú zhī néng fēn xíng sàn yǐng zuò zài lì wáng

时天师得黄帝龙虎中丹之术,丹成服之,能分形散影,坐在立亡。

tiān shī zì pó pó yuán zuò pān

天师自鄱(鄱原作潘。

jù yōng chéng jí xian lù gǎi yáng rù sōng gāo shān de yǐn shū zhì mìng zhī shù néng cè zhào guǐ shén

据墉城集仙录改),阳入嵩高山,得隐书《制命之术》,能策召鬼神。

shí hǎi nèi fēn rǎo zài wèi duō wēi

时海内纷扰,在位多危。

yòu dà dào diāo sàng bù zú yǐ zhěng wēi zuǒ shì

又大道凋丧,不足以拯危佐世。

nián wǔ shí fāng xiū dào

年五十方修道。

jí dān chéng yòu èr shí yú nián

及丹成,又二十余年。

jì shù yòng jīng miào suì rù shǔ yóu zhū míng shān lǜ shēn xíng jiào

既术用精妙,遂入蜀,游诸名山,率身行教。

fū rén qī zhēn jiāng biǎo dào huà shén xíng

夫人栖真江表,道化甚行。

yǐ hàn huán dì àn huán dì yí dàng zuò chōng dì yǒng jiā yuán nián yǐ yǒu dào shǔ jū yáng píng huà liàn jīn yè huán dān

以汉桓帝(按桓帝疑当作冲帝)永嘉元年乙酉到蜀,居阳平化,炼金液还丹。

yī tài yǐ wú jūn suǒ shòu huáng dì zhī fǎ jī nián dān chéng biàn xíng fēi huà wú suǒ bù néng

依太乙无君所授黄帝之法,积年丹成,变形飞化,无所不能。

yǐ huán dì yǒng shòu èr nián bǐng shēn jiǔ yuè jiǔ rì yǔ tiān shī yú láng zhōng yún tái huà bái rì shēng tiān wèi zhì shàng zhēn dōng yuè fū rén

以桓帝永寿二年丙申,九月九日,与天师于阆中云台化,白日升天,位至上真东岳夫人。

zi héng zì líng zhēn jì zhì xiū liàn shì hào sì shī yǐ líng dì guāng hé èr nián suì zài jǐ wèi zhēng yuè èr shí sān rì yú yáng píng huà bái rì shēng tiān

子衡,字灵真,继志修炼,世号嗣师,以灵帝光和二年,岁在己未,正月二十三日,于阳平化,白日升天。

sūn lǔ shǒu gōng qī shì hào sì shī dāng hàn zuò líng yí zhōng tǔ fēn luàn wèi liáng yì èr zhōu mù zhèn nán jiāng jūn lǐ yú hàn zhōng

孙鲁,守公期,世号嗣师,当汉祚陵夷,中土纷乱,为梁益二州牧,镇南将军,理于汉中。

wèi zǔ xíng líng dì zhī mìng jiù jiā jué zhì

魏祖行灵帝之命,就加爵秩。

xuán yǐ liú zhāng shī shǔ shǔ xiān zhǔ jǔ bīng gōng qī tuō huà guī zhēn yǐn yǐng ér qù

旋以刘璋失蜀,蜀先主举兵,公期托化归真,隐影而去。

chū fū rén jū huà zhōng yuǎn jìn qīn fèng lǐ yè rú shì

初,夫人居化中,远近钦奉,礼谒如市。

suì yú shān zhǐ huà yī quán shǐ lǐ fèng zhī rén yǐ qí shuǐ guàn mù rán hòu fāng yì dào jìng

遂于山趾化一泉,使礼奉之人,以其水盥沐,然后方诣道静。

hào yuē jiě huì shuǐ zhì jīn zài yān

号曰解秽水,至今在焉。

shān yǒu sān chóng yǐ xiàng sān jìng

山有三重,以象三境。

qí qián yǒu bái yáng chí jí tài shàng lǎo jūn yóu yàn zhī suǒ hòu yǒu dēng zhēn dòng yǔ qīng chéng é méi qīng yī shān xi xuán shān dòng fǔ xiāng tōng gù wèi èr shí sì huà zhī shǒu yě

其前有白阳池,即太上老君游宴之所,后有登真洞,与青城、峨眉、青衣山、西玄山洞府相通,故为二十四化之首也。

chū nǚ xiān chuán

(出《女仙传》)

fán fū rén

樊夫人

fán fū rén zhě liú gāng qī yě

樊夫人者,刘纲妻也。

gāng shì wéi shàng yú lìng yǒu dào shù néng xí zhào guǐ shén jìn zhì biàn huà zhī shì

纲仕为上虞令,有道术,能檄召鬼神,禁制变化之事。

yì qián xiū mì zhèng rén mò néng zhī

亦潜修密证,人莫能知。

wéi lǐ shàng qīng jìng jiǎn yì ér zhèng lìng xuān xíng mín shòu qí huì wú shuǐ hàn yì dú zhì bào zhī shāng suì suì dà fēng

为理尚清静简易,而政令宣行,民受其惠,无水旱疫毒鸷暴之伤,岁岁大丰。

xiá rì cháng yǔ fū rén jiào qí shù yòng

暇日,常与夫人较其术用。

jù zuò táng shàng gāng zuò huǒ shāo kè duì wū cóng dōng qǐ fū rén jìn zhī jí miè

俱坐堂上,纲作火烧客碓屋,从东起,夫人禁之即灭。

tíng zhōng liǎng zhū táo fū qī gè zhòu yī zhū shǐ xiāng dòu jī

庭中两株桃,夫妻各咒一株,使相斗击。

liáng jiǔ gāng suǒ zhòu zhě bù rú rú yuán zuò zhī

良久,纲所咒者不如(如原作知。

jù míng chāo běn gǎi shù zǒu chū lí wài

据明抄本改),数走出篱外。

gāng tuò pán zhōng jí chéng lǐ yú

纲唾盘中,即成鲤鱼。

fū rén tuò pán zhōng chéng tǎ shí yú

夫人唾盘中成獭,食鱼。

gāng yǔ fū rén rù sì míng shān lù zǔ hǔ gāng jìn zhī hǔ fú bù gǎn dòng shì yù wǎng hǔ jí miè zhī

纲与夫人入四明山,路阻虎,纲禁之,虎伏不敢动,适欲往,虎即灭之。

fū rén jìng qián hǔ jí miàn xiàng de bù gǎn yǎng shì fū rén yǐ shéng xì hǔ yú chuáng jiǎo xià

夫人径前,虎即面向地,不敢仰视,夫人以绳系虎于床脚下。

gāng měi gòng shì shù shì shì bù shèng

纲每共试术,事事不胜。

jiāng shēng tiān xiàn tīng cè xiān yǒu dà zào jiá shù gāng shēng shù shù zhàng fāng néng fēi jǔ

将升天,县厅侧先有大皂荚树,纲升树数丈,方能飞举。

fū rén píng zuò rǎn rǎn rú yún qì zhī shēng tóng shēng tiān ér qù

夫人平坐,冉冉如云气之升,同升天而去。

hòu zhì táng zhēn yuán zhōng xiāng tán yǒu yī ǎo bù yún xìng zì dàn chēng xiāng ǎo

后至唐贞元中,湘潭有一媪,不云姓字,但称湘媪。

cháng jū zhǐ rén shè shí yǒu yú zài yǐ cháng yǐ dān zhuàn wén zì jiù jí yú lǘ lǐ mò bù xiǎng yìng

常居止人舍,十有余载矣,常以丹篆文字救疾于闾里,莫不响应。

xiāng rén jìng zhī wèi jié gòu gòu zì xià yuán yǒu yù míng èr zì

乡人敬之,为结构(构字下原有御名二字。

yuán wèi sòng dài bì gāo zōng míng huì ér zhù

原为宋代避高宗名讳而注。

jīn shān huá wū shù jiān ér fèng ǎo

今删)华屋数间而奉媪。

ǎo yuē bù rán dàn tǔ mù qí yǔ shì suǒ yuàn yě

媪曰:“不然,但土木其宇,是所愿也。

ǎo bìn cuì rú yún féi jié rú xuě

”媪鬓翠如云,肥洁如雪。

cè zhàng yè lǚ rì kě shǔ bǎi lǐ

策杖曳履,日可数百里。

hū yù lǐ rén nǚ míng yuē xiāo yáo

忽遇里人女,名曰逍遥。

nián èr bā yàn měi xié kuāng cǎi jú

年二八,艳美,携筐采菊。

yù ǎo dèng shì zú bù néng yí

遇媪瞪视,足不能移。

ǎo mù zhī yuē rǔ nǎi ài wǒ ér tóng zhī suǒ zhǐ fǒu

媪目之曰:“汝乃爱我,而同之所止否?

xiāo yáo rán zhì kuāng liǎn rèn chēng dì zǐ cóng ǎo guī shì

”逍遥然掷筐,敛衽称弟子,从媪归室。

fù mǔ bēn zhuī jí yǐ zhàng jī zhī huà ér fǎn shè

父母奔追及,以杖击之,叱而返舍。

xiāo yáo cāo yì jiān qiè suǒ zì yì qīn dǎng dūn yù qí fù mǔ qǐng zòng zhī

逍遥操益坚,窃索自缢,亲党敦喻其父母,请纵之。

dù bù kě zhì suì shě zhī

度不可制,遂舍之。

fù yì ǎo dàn zhou chén yì shuǐ fén xiāng dú dào jīng ér yǐ

复诣媪,但帚尘易水,焚香读道经而已。

hòu yuè yú ǎo bái xiāng rén yuē guǒ zàn zhī luó fú jiōng qí hù shèn wù kāi yě

后月余,媪白乡人曰:“果暂之罗浮,扃其户,慎勿开也。

xiāng rén wèn xiāo yáo hé zhī yuē qián wǎng

”乡人问逍遥何之,曰:“前往。

rú shì sān rěn rén dàn yú hù wài kuī jiàn xiǎo sōng bèng sǔn ér cóng shēng jiē qì

”如是三稔,人但于户外窥见,小松迸笋而丛生阶砌。

jí ǎo guī zhào xiāng rén tóng kāi suǒ jiàn xiāo yáo měng zuò yú shì mào ruò píng rì wéi pú lǚ wèi zhú shāo chuàn yú dòng yǔ jiān

及媪归,召乡人同开锁,见逍遥懵坐于室,貌若平日,唯蒲履为竹稍串于栋宇间。

ǎo suì yǐ zhàng kòu de yuē wú zhì rǔ kě jué

媪遂以杖叩地曰:“吾至,汝可觉。

xiāo yáo rú mèi xǐng fāng qǐ jiāng yù bài hū yí zuǒ zú rú yuè yú de

”逍遥如寐醒,方起,将欲拜,忽遗左足,如刖于地。

ǎo jù lìng wú dòng shi zú kān xī xùn zhī yǐ shuǐ nǎi rú gù

媪遽令无动,拾足勘膝,噀之以水,乃如故。

xiāng rén dà hài jìng zhī rú shén xiāng shuài shù bǎi lǐ jiē guī zhī

乡人大骇,敬之如神,相率数百里皆归之。

ǎo mào shén xián xiá bù xǐ rén zhī duō xiāng shí

媪貌甚闲暇,不喜人之多相识。

hū gào xiāng rén yuē wú yù wǎng dòng tíng jiù bǎi yú rén xìng mìng shuí yǒu xīn wèi wǒ shè chuán yī zhī

忽告乡人曰:“吾欲往洞庭救百余人性命,谁有心为我设船一只?

yī liǎng rì kě tóng guān zhī

一两日可同观之。

yǒu lǐ rén zhāng gǒng jiā fù qǐng jù zhōu jí zì jià ér sòng zhī

”有里人张拱家富,请具舟楫,自驾而送之。

yù zhì dòng tíng qián yī rì yǒu dà fēng tāo cù yī jù zhōu méi yú jūn shān dǎo shàng ér suì

欲至洞庭前一日,有大风涛,蹙一巨舟,没于君山岛上而碎。

zài shù shí jiā jìn bǎi yú rén rán bù zhì sǔn wèi yǒu zhōu jí lái jiù gè xīng jū yú dǎo shàng

载数十家,近百余人,然不至损,未有舟楫来救,各星居于岛上。

hū yǒu yī bái tuó zhǎng zhàng yú yóu yú shā shàng

忽有一白鼍,长丈余,游于沙上。

shù shí rén lán zhī wō shā fēn shí qí ròu

数十人拦之挝杀,分食其肉。

míng rì yǒu chéng rú xuě wéi rào dǎo shàng rén jiā mò néng biàn

明日,有城如雪,围绕岛上,人家莫能辨。

qí chéng jiàn zhǎi xiá shù dǎo shàng rén máng bù háo jiào náng tuó jiē wèi jī fěn shù qí rén wèi cù

其城渐窄狭束,岛上人忙怖号叫,囊橐皆为齑粉,束其人为簇。

qí guǎng bù sān shù zhàng yòu bù kě pān yuán shì yǐ jǐn jí

其广不三数丈,又不可攀援,势已紧急。

yuè yáng zhī rén yì yáo dǔ xuě chéng mò néng xiǎo yě

岳阳之人,亦遥睹雪城,莫能晓也。

shí ǎo zhōu yǐ zhì àn ǎo suì dēng dǎo ràng jiàn bù gāng xùn shuǐ fēi jiàn ér cì zhī bái chéng yī shēng rú pī lì chéng suì bēng

时媪舟已至岸,媪遂登岛,攘剑步罡,噀水飞剑而刺之,白城一声如霹雳,城遂崩。

nǎi yī dà bái tuó zhǎng shí yú zhàng wān yán ér bì jiàn lì qí xiōng

乃一大白鼍,长十余丈,蜿蜒而毙,剑立其胸。

suì jiù bǎi yú rén zhī xìng mìng bù rán qǐng kè jí jū shù wèi xuè ròu yǐ

遂救百余人之性命,不然,顷刻即拘束为血肉矣。

dǎo shàng zhī rén gǎn hào qì lǐ xiè

岛上之人,感号泣礼谢。

mìng gǒng zhī zhōu fǎn xiāng tán gǒng bù rěn biàn qù

命拱之舟返湘潭,拱不忍便去。

hū yǒu dào shì yǔ ǎo xiāng yù yuē fán gū ěr xǔ shí hé chǔ lái

忽有道士与媪相遇曰:“樊姑尔许时何处来?

shén xiāng wèi yuè

”甚相慰悦。

gǒng jí zhī dào shì yuē liú gāng zhēn jūn zhī qī fán fū rén yě

拱诘之,道士曰:“刘纲真君之妻,樊夫人也。

hòu rén fāng zhī ǎo jí fán fū rén yě

”后人方知媪即樊夫人也。

gǒng suì guī xiāng tán

拱遂归湘潭。

hòu ǎo yǔ xiāo yáo yī shí fǎn zhēn

后媪与逍遥一时返真。

chū nǚ xiān chuán

(出《女仙传》)

dōng líng shèng mǔ

东陵圣母

dōng líng shèng mǔ guǎng líng hǎi líng rén yě shì dù shì shī liú gāng xué dào néng yì xíng biàn huà yǐn jiàn wú fāng

东陵圣母,广陵海陵人也,适杜氏,师刘纲学道,能易形变化,隐见无方。

dù bù xìn dào cháng nù zhī

杜不信道,常怒之。

shèng mǔ lǐ jí jiù rén huò yǒu suǒ yì dù huì zhī yù shén sòng zhī guān yún shèng mǔ jiān yāo bù lǐ jiā wù

圣母理疾救人,或有所诣,杜恚之愈甚,讼之官,云:“圣母奸妖,不理家务。

guān shōu shèng mǔ fù yù

”官收圣母付狱。

qǐng zhī yǐ cóng yù chuāng zhōng fēi qù zhòng wàng jiàn zhī zhuǎn gāo rù yún zhōng liú suǒ zhe lǚ yī shuāng zài chuāng xià

顷之,已从狱窗中飞去,众望见之,转高入云中,留所着履一双在窗下。

yú shì yuǎn jìn lì miào cí zhī mín suǒ fèng shì dǎo zhī lì xiào

于是远近立庙祠之,民所奉事,祷之立效。

cháng yǒu yī qīng niǎo zài jì suǒ rén yǒu shī wù zhě qǐ wèn suǒ zài qīng niǎo jí fēi jí dào wù rén zhī shàng

常有一青鸟在祭所,人有失物者,乞问所在,青鸟即飞集盗物人之上。

lù bù shí yí suì yuè shāo jiǔ yì bù fù ěr

路不拾遗,岁月稍久,亦不复尔。

zhì jīn hǎi líng xiàn zhōng bù dé wèi jiān dào zhī shì

至今海陵县中不得为奸盗之事。

dà zhě jí fēng bō méi nì hǔ láng shā zhī xiǎo zhě jí fù bìng yě

大者即风波没溺,虎狼杀之,小者即复病也。

chū nǚ xiān chuán

(出《女仙传》)

hǎo gū

郝姑

hǎo gū cí zài mò zhōu mò xiàn xī běi sì shí wǔ lǐ

郝姑祠在莫州莫县西北四十五里。

sú chuán yún hǎo gū zì nǚ jūn

俗传云,郝姑字女君。

běn tài yuán rén hòu jū cǐ yì

本太原人,后居此邑。

wèi qīng lóng nián zhōng yǔ lín nǚ shí rén yú ōu tì huì shuǐ biān tiāo shū

魏青龙年中,与邻女十人,于沤洟汇水边挑蔬。

hū yǒu sān qīng yī tóng zǐ zhì nǚ jūn qián yún dōng hǎi gōng qǔ nǚ jūn wèi fù

忽有三青衣童子,至女君前云:“东海公娶女君为妇。

yán qì fū yīn rù yú shuǐ shàng xíng zuò wǎng lái yǒu ruò lù dì

”言讫,敷茵褥于水上,行坐往来,有若陆地。

qí qīng yī tóng zǐ biàn zài shì cè liú liú ér xià

其青衣童子便在侍侧,流流而下。

lín nǚ zǒu gào zhī jiā rén wǎng kàn mò néng de yě

邻女走告之,家人往看,莫能得也。

nǚ jūn yáo yǔ yún xìng de wèi shuǐ xiān yuàn wù yōu bù

女君遥语云:“幸得为水仙,愿勿忧怖。

réng yán měi zhì sì yuè sòng dāo yú wèi xìn

”仍言每至四月,送刀鱼为信。

zì gǔ zhì jīn měi nián sì yuè nèi duō yǒu dāo yú shàng lái

自古至今,每年四月内,多有刀鱼上来。

xiāng rén měi dào sì yuè qí dǎo zhōu xiàn cháng gēng ruò yè cǐ cí xiān bài rán hòu de rù

乡人每到四月祈祷,州县长更若谒此祠,先拜然后得入。

yú cí qián hū shēng qīng shí yī suǒ zòng héng kě sān chǐ yú gāo èr chǐ yú yǒu jiù tí yún cǐ shì gū fū shàng mǎ shí zhì jīn cún yān

于祠前忽生青石一所,纵横可三尺余,高二尺余,有旧题云:“此是姑夫上马石”至今存焉。

chū mò zhōu tú jīng

(出《莫州图经》)

zhāng yù lán

张玉兰

zhāng yù lán zhě tiān shī zhī sūn líng zhēn zhī nǚ yě

张玉兰者,天师之孙,灵真之女也。

yòu ér jié sù bù rú hūn xuè

幼而洁素,不茹荤血。

nián shí qī suì mèng chì guāng zì tiān ér xià guāng zhōng jīn zì zhuàn wén liáo rào shù shí chǐ suí guāng rù qí kǒu zhōng jué bù zì ān yīn suì yǒu yùn

年十七岁,梦赤光自天而下,光中金字篆文,缭绕数十尺,随光入其口中,觉不自安,因遂有孕。

mǔ shì zé zhī zhōng bù yán suǒ mèng wéi shì bì zhī zhī

母氏责之,终不言所梦,唯侍婢知之。

yī dàn wèi shì bì yuē wú bù néng rěn chǐ ér shēng sǐ ér pōu fù yǐ míng wǒ xīn

一旦谓侍婢曰:“吾不能忍耻而生,死而剖腹,以明我心。

qí xī wú jí ér zhōng

”其夕无疾而终。

shì bì yǐ bái qí shì mǔ bù yù wéi jì xuě qí yí

侍婢以白其事,母不欲违,冀雪其疑。

hū yǒu yī wù rú lián huā zì pì qí fù ér chū

忽有一物如莲花,自疈其腹而出。

kāi qí zhōng de sù shū běn jì jīng shí juǎn sù zhǎng èr zhàng xǔ

开其中,得素书《本际经》十卷,素长二丈许。

fú liù qī cùn

幅六七寸。

wén míng shén miào jiāng fēi rén gōng

文明甚妙,将非人功。

yù lán sǐ xún yuè cháng yǒu yì xiāng

玉兰死旬月,常有异香。

nǎi chuán xiě qí jīng ér zàng yù lán

乃传写其经而葬玉兰。

bǎi yú rì dà fēng léi yǔ tiān dì huì míng shī jīng qí yù lán suǒ zài fén kuàng zì kāi guān gài fēi zài jù mù zhī shàng shì zhī kōng guān ér yǐ

百余日,大风雷雨,天地晦瞑,失经,其玉兰所在坟圹自开,棺盖飞在巨木之上,视之,空棺而已。

jīn mù zài yì zhōu wēn jiāng xiàn nǚ láng guān shì yě

今墓在益州,温江县女郎观是也。

sān yuè jiǔ rì shì yù lán fēi shēng zhī rì zhì jīn xiāng lǐ cháng shè zhāi jì zhī

三月九日是玉兰飞升之日,至今乡里常设斋祭之。

líng zhēn jí tiān shī zhī zǐ míng héng hào yuē sì shī

灵真即天师之子,名衡,号曰嗣师。

zì hàn líng dì guāng hé èr nián jǐ wèi zhēng yuè èr shí sān rì yú yáng píng huà bái rì shēng tiān

自汉灵帝光和二年己未正月二十三日,于阳平化白日升天。

yù lán chǎn jīng dé dào dāng zài líng zhēn shàng shēng zhī hòu sān guó fēn jīng zhī shí yě

玉兰产经得道,当在灵真上升之后,三国纷兢之时也。

chū chuán xian lù

(出《传仙录》)

✦ You read 卷六十·女仙五

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.