zhōu yǐn kè zhāng shì zhèng chén xiū fù fèi jī shī yuè lù sēng qiáng shēn péng dīng jīn cuī wú yì shǔ shì chén mín zhèng shān gǔ mǎ chù qiān zhào shèng rén huáng wàn hù hé kuí sūn xióng li hàn xióng
周隐克张士政陈休复费鸡师岳麓僧强绅彭钉筋崔无斁蜀士陈岷郑山古马处谦赵圣人黄万户何奎孙雄李汉雄
zhōu yǐn kè
周隐克
zhōu yǐn kè yǒu shù shù jiàng xiàng dà liáo xián jìng rú shén míng zǎi xiàng li zōng mǐn xiū dì zǐ lǐ shǒu zhuàng jiē yún rán
周隐克,有术数,将相大僚咸敬如神明,宰相李宗闵修弟子礼,手状皆云然。
qián zǎi xiàng duàn wén chāng zhèn huái nán rǎn jí yuē zūn shī qù nián yún wǒ yǒu jí xū wò liù rì
前宰相段文昌镇淮南,染疾,曰:“尊师去年云我有疾,须卧六日。
duàn gōng yǔ bīn kè bó xì yǐn chá zhōu shēng lián chī shù wǎn duàn qǐ xuán ruò bù yǐ
”段公与宾客博戏饮茶,周生连吃数碗,段起旋溺不已。
liáng jiǔ jīng yǔ zūn shī yuē qǐ qiě fàng xū bèi jiāo xià bù zì chí
良久,惊语尊师曰:“乞且放,虚惫交下不自持。
xiào yuē
”笑曰。
yǔ xiàng gōng wèi xì yě gài yǐn chá yōng qǐ qiǎn duàn gōng dài zhī
与相公为戏也,盖饮茶慵起,遣段公代之。
chū yì shǐ
”(出《逸史》)
zhāng shì zhèng
张士政
táng wáng qián zài jīng zhōu bǎi xìng zhāng shì zhèng shàn zhì shāng shé
唐王潜在荆州,百姓张士政善治伤折。
yǒu jūn rén sǔn jìng qiú zhāng zhì zhī
有军人损胫,求张治之。
zhāng yǐn yǐ yī yào jiǔ pò ròu qǔ suì gǔ yī piàn dà rú liǎng zhǐ tu gāo fēng zhī shù rì rú jiù
张饮以一药酒,破肉,取碎骨一片,大如两指,涂膏封之,数日如旧。
jīng èr nián yú jìng hū tòng fù wèn yú zhāng
经二年余,胫忽痛,复问于张。
zhāng yuē qián jūn suǒ chū gǔ hán zé tòng kě jù mì yě
张曰:“前君所出骨寒则痛,可遽觅也。
guǒ huò yú chuáng xià lìng yǐ tāng xǐ zhù yú xù zhōng qí tòng jí yù
”果获于床下,令以汤洗,贮于絮中,其痛即愈。
wáng zǐ dì yǔ zhī xiá cháng qí qí xì shù
王子弟与之狎,尝祈其戏术。
zhāng qǔ cǎo yī jū zài sān róu zhī xī chéng dēng é fēi qù
张取草一掬,再三揉之,悉成灯蛾飞去。
yòu huà yī fù nǚ yú bì zhuó mǎn bēi yǐn zhī jiǔ wú yí dī
又画一妇女于壁,酌满杯饮之,酒无遗滴。
qūn xún huà fù rén miàn chì bàn rì xǔ
逡巡,画妇人面赤半日许。
qí shù zhōng bù chuán rén
其术终不传人。
chū yì shǐ
(出《逸史》)
chén xiū fù
陈休复
táng li dāng zhèn xìng yuán bāo chéng xiàn chǔ shì chén xiū fù hào chén qī zǐ xiá yú bó tú xíng zhǐ fēi cháng
唐李当镇兴元,褒城县处士陈休复号陈七子,狎于博徒,行止非常。
li yǐ qí yāo dàn xiè zhī ér shì jǐng zhōng yòu yǒu yī xiū fù
李以其妖诞械之,而市井中又有一休复。
wú hé yǔn yú bì láo jù dōu fǔ bài suǒ sī shōu ér yì zhī
无何殒于狴牢,遽都腐败,所司收而瘗之。
ěr hòu wǎn zài bāo chéng li jīng yì bù gǎn fù wèn
尔后宛在褒城,李惊异不敢复问。
yī dàn ài nǚ bào wáng qī zhuī dào chéng jí wú néng liáo zhě
一旦爱女暴亡,妻追悼成疾,无能疗者。
mù kè bái yuē chén chǔ shì zhēn dào zhě bì yǒu shǎo jūn zhī shù néng qí zhī hu
幕客白曰:“陈处士真道者,必有少君之术,能祈之乎?
li rán zhī yīn jìng ér yán zhào chén yuē cǐ xiǎo shì ěr
”李然之,因敬而延召,陈曰:“此小事尔。
yú chū yè wéi cháng shè dēng jù huà zuò yī mén qǐng fū rén xià lián bǐng qì
”于初夜,帷裳设灯炬,画作一门,请夫人下帘屏气。
zhì yè fēn wáng zhě zì huà mén rù táng zhōng xíng shù zāo fū rén bì yì shī shēng ér kū wáng hún shū rán miè yǐ rán hòu jiè miǎn lìng qí yì gē
至夜分,亡者自画门入堂中,行数遭,夫人愊忆,失声而哭,亡魂倏然灭矣,然后戒勉,令其抑割。
li yóu shì jìng zhī
李由是敬之。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
fèi jī shī
费鸡师
táng shǔ yǒu fèi jī shī mù chì wú hēi jing běn pú rén duàn chéng shì cháng qìng chū jiàn zhī yǐ nián qī shí yú
唐蜀有费鸡师,目赤无黑睛,本濮人,段成式长庆初见之,已年七十余。
huò wéi rén jiě jí bì yòng yī jī shè jì yú tíng yòu qǔ jiāng shí rú jī luǎn lìng jí zhě wò zhī nǎi tà bù zuò qì xū huà jī xuán zhuǎn ér sǐ shí yì sì pò
或为人解疾,必用一鸡,设祭于庭,又取江石如鸡卵,令疾者握之,乃踏步作气嘘叱,鸡旋转而死,石亦四破。
chéng shì jiù jiā rén yǒng ān chū bù xìn
成式旧家人永安初不信。
cháng wèi yuē ěr yǒu dà ě
尝谓曰:“尔有大厄。
yīn wán fú bī lìng tūn zhī fù qù qí zuǒ zú xié jí wà fú zhǎn zài zú xīn yǐ
”因丸符逼令吞之,复去其左足鞋及袜,符展在足心矣。
yòu wèi nú cāng hǎi ěr jiāng bìng
又谓奴沧海:“尔将病。
lìng tǎn ér fù hù yǐ bǐ zài sān huà yú wài dà yán yuē guò guò
”令袒而负户,以笔再三画于外,大言曰:“过过。
mò jì suì tòu zhe bèi yān
”墨迹遂透著背焉。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
yuè lù sēng
岳麓僧
táng guǎng nán jié dù xià yuán suí jūn jiāng zhōng dài fū wàng qí míng wǎn nián liú luò lǚ yù líng zhōu duō zhǐ fó sì
唐广南节度下元随军将钟大夫,忘其名,晚年流落,旅寓陵州,多止佛寺。
rén shòu xiàn zhǔ bù ōu yáng kàn mǐn qí shuāi lǎo cháng yán dài zhī sān fú jiān huàn fù jí wò yú ōu yáng shě yú yuè bù shí
仁寿县主簿欧阳衎愍其衰老,常延待之,三伏间患腹疾,卧于欧阳舍,逾月不食。
lǜ qí dàn xī kè rán yù chén dié zhōu yá xī qǔ zhōng gōng yī zhuàng yǐ míng xíng zhǐ
虑其旦夕溘然,欲陈牒州衙,希取钟公一状,以明行止。
zhōng yuē bìng jí bìng yǐ sǐ jí wèi yě
钟曰:“病即病矣,死即未也。
jì cǐ fèng fán hé fáng shēn bào
既此奉烦,何妨申报。
yú shì wén guān
”于是闻官。
ěr hòu jí yù
尔后疾愈,
sūn guāng xiàn shí wéi jùn cuì
孙光宪时为郡倅,
zhōng huì rán lái fǎng
钟惠然来访,
yīn wèn suǒ kǔ zhī yóu
因问所苦之由,
nǎi yuē céng zài xiāng tán
乃曰:“曾在湘潭,
yù gān gē bù jìn
遇干戈不进,
yǔ tóng háng shāng rén shù bèi jiù yuè lù sì shè zhāi
与同行商人数辈就岳麓寺设斋,
sì sēng yǒu xīn hé zhī mìng dān zhě
寺僧有新合知命丹者,
qiě yún fú cǐ yào hòu
且云:‘服此药后,
yào tuì
要退,
jí yǐn hǎi zǎo tāng
即饮海藻汤,
huò dà qī jiāng zhì
或大期将至,
jí lèi xià wēi tòng
即肋下微痛,
cǐ dān zì xià
此丹自下,
biàn xū zhǐ huī jiā shì
便须指挥家事,
yǐ sì zhōng yǐ
以俟终矣。
suì gè yǔ yī mín tūn yī wán
’遂各与一缗,吞一丸。
tā rì rù shǔ zhì lè wēn xiàn yù tóng fú dān zhě shāng rén jì yù lè wēn de yǔ huà jiù qiě shuō suǒ fú zhī xiào
他日入蜀,至乐温县,遇同服丹者商人,寄寓乐温,得与话旧,且说所服之效。
wú hé cǐ gōng lái bào lèi xià tòng bù rì qí yào guǒ xià
无何,此公来报肋下痛,不日其药果下。
jí qū fēn jiā shì hòu fán èr shí rì zú
急区分家事,后凡二十日卒。
mǒu fāng shén qí yào yòng hǎi zǎo tāng xià zhī xiāng shuǐ xǐ mù què tūn zhī
某方神其药,用海藻汤下之,香水洗沐,却吞之。
zuó lái suǒ kǔ yào qiě wèi xià suǒ yǐ zhī wèi sǐ
昨来所苦,药且未下,所以知未死。
jiān chū yào xiāng shì
”兼出药相示。
rán zhōng gōng miàn sè hóng rùn qiáng yǐn dàn shì de yào lì yě tā rì bù zhī qí suǒ zhōng yǐ qí zhī mìng yǒu yàn gù jì zhī yān
然钟公面色红润,强饮啗,似得药力也,他日不知其所终,以其知命有验,故记之焉。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
qiáng shēn
强绅
táng fèng zhōu dōng gǔ yǒu shān rén qiáng shēn miào yú sān jiè yóu jīng yún qì
唐凤州东谷有山人强绅,妙于三戒,尤精云气。
shǔ wáng shì chū bìng qín fèng zhāng huáng yú tōng qú qiáng gōng zhǐ ér wèi sūn guāng xiàn yuē gèng shí nián tiān zǐ shù yuán
属王氏初并秦凤,张黄于通衢,强公指而谓孙光宪曰:“更十年,天子数员。
yòu yuē bìng fén ér lái yōu yōu liáng shǔ hòu hé wéi zāi
”又曰:“并汾而来悠悠,梁蜀后何为哉。
yú shí shǔ bīng chū gōng qí shān wèi qí dàn xī tú zhī
”于时蜀兵初攻岐山,谓其旦夕屠之。
qiáng yuē qín wáng jiǔ sī wàng dòng fēi sì hǎi zhī zhǔ suī rán sǐ yú yǒu xià nǎi qí fēn yě
强曰:“秦王久思妄动,非四海之主,虽然,死于牖下,乃其分也。
shǔ rén zhōng bù néng kè qín ér qín chuān yì chéng qiū xū yǐ
蜀人终不能克秦,而秦川亦成丘墟矣。
ěr hòu dà lǔ yǔ wáng fèng xiáng bù jī qín wáng lìng zhōng wáng shì jué zuò guǒ yè qiáng shēng yán
”尔后大卤与王凤翔不羁,秦王令终,王氏绝祚,果叶强生言。
yǒu lù lú qiāo shù
有鹿卢跷术。
zì yún lǎo fū mào yǐ wú rén kě chuán qí shū cáng zài shēn wěn chù gǔ shān shù zhōng
自云老夫耄矣,无人可传,其书藏在深稳处古杉树中。
yīn yǔ sūn guāng xiàn xié yì kāi shù pí fā là jiān qǔ chū yī tòng juàn shū xuǎn jí chén yǐ shòu wèi qiáng yù zhǐ zhī
因与孙光宪偕诣,开树皮,发蜡缄,取出一通绢书,选吉辰以授,为强妪止之。
wèi sūn shào nián yǐ lǜ zhì fā kuáng bǐ fú yīng sān nián fāng yì kě fǒu
谓孙少年矣,虑致发狂,俾服膺三年,方议可否。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
péng dīng jīn
彭钉筋
táng péng pú jiān
唐彭濮间。
yǒu xiāng zhě péng kè míng
有相者彭克明。
hào péng dīng jīn
号彭钉筋。
yán shì duō yàn
言事多验。
rén yǐ qí bì zhōng
人以其必中。
shì yǒu dīng jīn zhī míng
是有钉筋之名。
jiǔ lǒng cūn mín táng shì zi
九陇村民唐氏子。
jiā fù gǔ shí
家富谷食。
péng wèi yuē
彭谓曰。
táng láng jí shì
唐郎即世。
bù guà yī lǚ
不挂一缕。
táng shì yuē
唐氏曰。
wǒ jiā cū yǒu tián lǒng
我家粗有田陇。
yī shí qiě fēng
衣食且丰。
kě néng luǒ lù ér zhōng zāi
可能裸露而终哉。
hòu yī rì
后一日。
jiāng shuǐ fàn zhǎng
江水泛涨。
tán shàng yǒu yī tù
潭上有一兔。
zài shuǐ zhōng yāng
在水中央。
táng wèi bì zhì zhī
唐谓必致之。
nǎi tuō yī qiú shuǐ
乃脱衣泅水。
wú hé wèi fàn bō piào méi ér zú
无何为泛波漂没而卒。
suǒ wèi yī lǚ bù guà yě
所谓一缕不挂也。
qí tā jiē cǐ lèi
其他皆此类。
fán ér bù zài
繁而不载。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
cuī wú yì
崔无斁
wěi wáng shǔ xiān zhǔ shí yǒu dào shì li hào yì táng zhī zōng shì shēng yú xú zhōu ér yóu sān shǔ
伪王蜀先主时,有道士李皓,亦唐之宗室,生于徐州,而游三蜀。
cí biàn mǐn jié cū yǒu wén zhāng
词辩敏捷,粗有文章。
yīn qī yáng píng huà wèi yāo rén fú chí shàng yǒu zǐ qì nǎi jù zhòng jǔ shì ér bài yāo bèi xīng sàn ér hào dú lí qí huò
因栖阳平化,为妖人扶持,上有紫气,乃聚众举事而败,妖辈星散,而皓独罹其祸。
xiān shì li hào yǒu shū zhào yù jú xiān yáng dé huī fù zhāi
先是李皓有书,召玉局仙杨德辉赴斋。
yǒu lǎo dào shì cuī wú yì zì yán huàn lóng yǒu dào ér tuō suàn shù wǎng wǎng yù zhī jí xiōng
有老道士崔无斁自言患聋,有道而托算术,往往预知吉凶。
yáng dé huī wèn yuē jiāng yù běi xíng rú hé
杨德辉问曰:“将欲北行,如何?
lìng cuī shū de zuò zì nǎi shū běi qiān liǎng gē zì cuī gōng yǐ qiān chā běi chéng guāi zì yuē qù jí guāi jué
”令崔书地作字,乃书北千两割字,崔公以千插北成乖字,曰:“去即乖觉。
yáng zuò bù guǒ qù ér hào zhāi rì jiù qín dào shì duō lí qí huò
”杨坐不果去,而皓斋日就擒,道士多罹其祸。
yáng zhī xìng miǎn yóu cuī zhī lì yě
杨之幸免,由崔之力也。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
shǔ shì
蜀士
wěi wáng shǔ yǒu wáng shì zǐ chéng xié yòu chéng yīn yǒu wén wǔ cái xìng cōng míng tōng yú yīn lǜ
伪王蜀有王氏子承协,幼承荫,有文武才,性聪明,通于音律。
mén xià cháng yǎng yī shù shì qián shòu zhàn zhèn zhī fǎ rén mò zhī zhī
门下常养一术士,潜授战阵之法,人莫知之。
shù shì lán lǚ bì yī yì bù shòu chéng xié zhī zī qiǎng
术士褴褛弊衣,亦不受承协之资镪。
chéng xié hòu yīn shǔ zhǔ jiǎng wǔ yú xīng xiù shān xià hū yú zhǔ qián chéng yī tiě qiāng zhòng sān shí yú jīn qǐng shì zhī
承协后因蜀主讲武于星宿山下,忽于主前呈一铁枪,重三十余斤,请试之。
yóu shì jiè mǎ pán qiāng xīng fēi diàn zhuàn
由是介马盘枪,星飞电转。
wàn rén guān zhī xián fú qí shén yì
万人观之,咸服其神异。
jí rù chéng yòu qǐng pán chéng mén xià tiě guān wǔ shí yú jīn liǎng rén yú zhì mǎ shàng dāng jiē chí zhī yì rú diàn shǎn
及入城,又请盘城门下铁关,五十余斤,两人舁致马上,当街驰之,亦如电闪。
dà shǎng zhī zhuó wèi lóng jié zhǐ huī shǐ
大赏之,擢为龙捷指挥使。
qí zhū jiā bīng fǎ sān lìng wǔ jiǎ xuán zhī kǒu wěn
其诸家兵法,三令五甲,悬之口吻。
yǐ qí nián yòu zhōng bù fù dà bīng bǐng
以其年幼,终不付大兵柄。
qí yì zhī shù xìn ér yǒu zhī
奇异之术,信而有之。
chū wáng shì jiàn wén lù
(出《王氏见闻录》)
chén mín
陈岷
hòu táng zhuāng zōng shì zǐ wèi wáng jì jí fá shǔ huí jūn zài dào ér yǒu yè dōu zhī biàn
后唐庄宗世子魏王继岌伐蜀,回军在道,而有邺都之变。
zhuāng zōng yǔ liú hòu mìng nèi chén zhāng hàn bīn jī jí zhào suǒ zài cuī wèi wáng guī quē
庄宗与刘后命内臣张汉宾赍急诏,所在催魏王归阙。
zhāng hàn bīn chéng yì bèi dào jí xíng zhì xìng yuán xi xiàn féng wèi wáng xuān chuán zhào zhǐ
张汉宾乘驿,倍道急行,至兴元西县逢魏王,宣传诏旨。
wáng yǐ běn jūn fāng tǎo hàn zhōu kāng yán xiào xiāng cì jì lái yù hou zhī chū shān yǐ chén kǎi gē
王以本军方讨汉州,康延孝相次继来,欲候之出山,以陈凯歌。
hàn bīn dū zhī
汉宾督之。
yǒu jūn móu chén mín bǐ shì liáng yǔ hàn bīn shú mì wèn zhāng yuē tiān zǐ gǎi huàn qiě shì hé rén
有军谋陈岷,比事梁,与汉宾熟,密问张曰:“天子改换,且是何人?
zhāng sè zhuāng yuē wǒ dāng miàn fèng xuān zhào wèi wáng kuàng dà jūn zài háng tán hé róng yì
”张色庄曰:“我当面奉宣诏魏王,况大军在行,谈何容易。
chén mín yuē jiǔ tiǎn zhī wén gù gǎn zī wèn
”陈岷曰:“久忝知闻,故敢谘问。
liǎng rì lái yǒu yī xìn fēng xīn rén yǐ jí wèi yǐ fù hé xíng jì
两日来有一信风,新人已即位矣,复何形迹?
zhāng nǎi shuō lái shí wén li sì yuán guò hé wèi zhī jìn shì
”张乃说:“来时闻李嗣元过河,未知近事。
mín yuē wèi wáng qiě qǐng pán huán yǐ guān qí shì wèi kě qián mài
”岷曰:“魏王且请盘桓,以观其势,未可前迈。
zhāng yǐ zhuāng zōng mìng yán bù gǎn qiān yán dū lìng jìn fā
”张以庄宗命严,不敢迁延,督令进发。
wèi wáng zhì wèi nán yù hài
魏王至渭南遇害。
chū wáng shì jiàn wén lù
(出《王氏见闻录》)
zhèng shān gǔ
郑山古
wěi shǔ wáng xiān zhǔ shí yǒu jūn xiào huáng chéng zhēn jiù liáng yú guǎng hàn mián zhú xiàn yù yī sōu yuē zhèng shān gǔ wèi huáng yuē cǐ guó yú wǔ xíng zhōng shǎo jīn qì yǒu bō jīn zhī hào yuē jīn yáng guǐ
伪蜀王先主时,有军校黄承真就粮于广汉绵竹县,遇一叟曰郑山古,谓黄曰:“此国于五行中少金气,有剥金之号,曰金炀鬼。
cǐ nián shǔ gōng dà huǒ zhì jiǎ shēn yǐ yǒu zé shā rén wú shù wǒ shòu rǔ mì shù yì cháo táng chén zhī
此年蜀宫大火,至甲申、乙酉,则杀人无数,我授汝秘术,诣朝堂陈之。
tǎng xíng wú jiào yǐ ráng zhèn shù jī jiǎn yú shā fá
傥行吾教以禳镇,庶几减于杀伐。
jiù huó zhī gōng dào jiā suǒ zhòng yán shēng shì yú wǒ ér qǔ zhī
救活之功,道家所重,延生试于我而取之。
rán sān chén cǐ shù rú bù yǔn xíng zé zhǐ yì bù miǎn
然三陈此术,如不允行,则止亦不免。
gài xiè yú yīn jī yě zi néng cóng wǒ hu
盖泄于阴机也,子能从我乎?
huáng yì hào qí nǎi yuē gǒu bǐng zhì yán sǐ shēng yǐ zhī
”黄亦好奇,乃曰:“苟禀至言,死生以之。
nǎi jī mì wén yì shǔ
”乃赍秘文诣蜀。
sān shàng bù dá nǎi ǒu xuè ér sǐ
三上不达,乃呕血而死。
qí dà huǒ yǔ yǐ yǒu wáng guó shā lù zhī shì guǒ yàn
其大火与乙酉亡国杀戮之事果验。
sūn guāng xiàn yǔ chéng zhēn xiàng shi qiè de kuī qí mì wěi tí yún huáng dì yīn fú yǔ jīn yīn fú bù tóng fán wǔ liù qiān yán
孙光宪与承真相识,窃得窥其秘纬,题云黄帝阴符,与今阴符不同,凡五六千言。
huáng yún shòu yú zhèng sōu yī huà yī diǎn jiē yǐ wǔ xíng shǔ pèi tōng chàng wěi wěi
黄云受于郑叟,一画一点,皆以五行属配,通畅亹亹。
shí qí shū yě
实奇书也。
rán hàn dài shù xián xián yuán zuò yán jù míng chāo běn gǎi shēng yú mián zhú
然汉代数贤(贤原作言,据明抄本改)生于绵竹。
miào yú chèn jì zhī xué suǒ yún zhèng sōu qǐ huáng fú zhī liú hu
妙于谶记之学,所云郑叟,岂黄扶之流乎。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
mǎ chù qiān
马处谦
wěi wáng shǔ yè féng shǎo míng wù yǐ cí bǐ qiú zhī cháng yǔ sūn guāng xiàn xié yì shù shì mǎ chù qiān wèn mìng tōng sāi
伪王蜀叶逢,少明悟,以词笔求知,常与孙光宪偕诣术士马处谦,问命通塞。
mǎ yuē sì shí yǐ hòu fāng kě tú zhī wèi jiān gǒu huò xiān de yú shòu bù yǒng
马曰:“四十已后,方可图之,未间,苟或先得,于寿不永。
yú shí zhōu fǔ jiāo pì yǐ duō gù cēn cī bù chéng qí shì
”于时州府交辟,以多故参差,不成其事。
hòu chōng hú nán tōng pàn guān
后充湖南通判官。
wèi chú guān zhī qián mèng jiàn chéng chuán fù rèn jiāng shàng hòu lì bàng wǔ ér zhì yíng rù shí kū
未除官之前,梦见乘船赴任,江上候吏,旁午而至,迎入石窟。
jué hòu huà yú guǎng chéng xiān shēng dù guāng tíng cì hū bào chì xià shòu jiǎn jiào shuǐ bù yuán wài láng
觉后,话于广成先生杜光庭次,忽报敕下,授检校水部员外郎。
guǎng chéng yuē zuó xiāo zhī mèng qǐ xiǎo chuān zhī wèi hu
广成曰:“昨宵之梦,岂小川之谓乎?
zì shì jiě wéi fù zhōu yú qián wéi jùn qīng yī tān ér sǐ jí chù qiān zhī shēng zhī
”自是解维,覆舟于犍为郡青衣滩而死,即处谦之生知。
yè féng zhī xiōng mèng hé qí xiào zāi
叶逢之凶梦,何其效哉。
guāng xiàn zì shǔ yán liú yī xī mèng yè shēng yún zi yú qīng yī yì bù dé miǎn
光宪自蜀沿流,一夕梦叶生云:“子于青衣亦不得免。
jué ér yì zhī pō fā jiā zhōu qǔ yáng shān lù chéng xiǎo zhōu yǐ bì qīng yī zhī xiǎn
”觉而异之,泊发嘉州,取阳山路,乘小舟以避青衣之险。
wú hé gāo zhé wèi fàn liú xī rù qīng yī xìng ér huò jì
无何篙折,为泛流吸入青衣,幸而获济。
qǐ guǐ shén shàng néng xiāng xì zāi
岂鬼神尚能相戏哉。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
zhào shèng rén
赵圣人
wěi shǔ yǒu zhào wēn guī shàn yuán xǔ shù zhàn rén zāi xiáng wú bù shén zhōng shǔ wèi zhī zhào shèng rén
伪蜀有赵温圭,善袁许术,占人灾祥,无不神中,蜀谓之赵圣人。
wǔ jiàng wáng huī shì shǔ xiān zhǔ lèi yǒu jūn gōng
武将王晖事蜀先主,累有军功。
wéi xìng xiōng hàn zhì hòu zhǔ shí wèi yī èr guì rén jǐ yì jiǔ shěn xià wèi wáng shēn xián zhī
为性凶悍,至后主时,为一二贵人挤抑,久沈下位,王深衔之。
cháng yī rì yú cháo mén féng zhào gōng jiàn zhī jīng è nǎi píng rén gào zhī yuē jīn rì jiàn jūn miàn yǒu shā qì huái bīng rèn yù xíng yīn móu
尝一日,于朝门逢赵公,见之惊愕,乃屏人告之曰:“今日见君面有杀气,怀兵刃,欲行阴谋。
dàn jūn jiāng lái dāng wèi sān rèn jùn shǒu yī rèn jié zhì zì shì wǎn dá bù yí hài rén yǐ qǔ yāng huò
但君将来当为三任郡守,一任节制,自是晚达,不宜害人,以取殃祸。
wáng dà hài nǎi yú huái zhōng kòng yī bǐ shǒu zhì yú de qì ér yán yuē jīn rì bǐ yù cì shā cǐ zi biàn zì yǐn jué bù qī féng jūn wèi kāi shì qǐng cóng cǐ ér zhǐ
王大骇,乃于怀中控一匕首掷于地,泣而言曰:“今日比欲刺杀此子,便自引决,不期逢君为开释,请从此而止。
qín qín bài xiè ér tuì
”勤勤拜谢而退。
wáng xún wèi jùn qiān qín zhōu jié dù
王寻为郡,迁秦州节度。
shǔ wáng lǎo yú xián yáng
蜀亡,老于咸阳。
zǎi xiàng fàn zhì qīn jiàn jiàn zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ wáng huà qí shì
宰相范质亲见(见字原阙,据明抄本补)王,话其事。
chū yù táng xián huà
(出《玉堂闲话》)
huáng wàn hù
黄万户
wěi wáng shǔ shí wū shān gāo táng guān dào shì huáng wàn hù
伪王蜀时,巫山高唐观道士黄万户。
běn bā dōng wàn hù cūn mín xué bái hǔ qī biàn shù yòu yún xué liù dīng fǎ yú dào shì zhāng jūn
本巴东万户村民,学白虎七变术,又云学六丁法于道士张君。
cháng chí yī tiě biān liáo jí bù yǐ cái wù jiè huái rán hǎo yǔ xiāng rén zhēng sòng zhōu xiàn bù zhī zhòng yě
常持一铁鞭疗疾,不以财物介怀,然好与乡人争讼,州县不之重也。
huò zhōu cì shǐ wén sī lù yì yǒu xì shù céng jiǎn zhǐ yú tóu yú pén nèi ér huó wàn hù tóu fú huà tǎ ér shí zhī
或州刺史文思辂亦有戏术,曾剪纸鱼投于盆内而活,万户投符化獭而食之。
qí tiě biān wéi wén sī lù shōu zhī guī zhì fú zhōu wáng qí biān ér què guī huáng yǐ
其铁鞭为文思辂收之,归至涪州亡其鞭,而却归黄矣。
yǒu yáng xī gǔ yù chuán qí shù zuò wèi ān hū yún zi jiā zhōng yǐ yǒu sàng huì bù guǒ chuán é de jiā fù mǔ wáng
有杨希古,欲传其术,坐未安,忽云,子家中已有丧秽,不果传,俄得家讣母亡。
yòu shǔ xiān zhǔ zhào rù gōng liè shì zhū zǐ bǐ rèn chǔ hòu wàn hù nǎi zhǐ hòu zhǔ
又蜀先主召入宫,列示诸子,俾认储后,万户乃指后主。
qí shù tā jiē fǎng cǐ
其术他皆仿此。
wéi yī nǚ wèi wū shān mín qī yǒu nán chuán shòu mì jué jiāng zú jiè jiè zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ jiā rén wù liàn jīng qī bā rì zài huó bù jiǔ què yǔn yě
唯一女为巫山民妻,有男传授秘诀,将卒,戒(戒字原阙,据明抄本补)家人勿殓,经七八日再活,不久却殒也。
qīng chéng xiàn jiù yǒu mǎ hé shàng yàn zuò sān shí wǔ nián dào dé shén gāo
青城县旧有马和尚,宴坐三十五年,道德甚高。
wàn hù jiāng zú wèi jiā rén yuē qīng chéng mǎ hé shàng lái wǒ suì zhǎng shì yě
万户将卒,谓家人曰:“青城马和尚来,我遂长逝也。
shì nián mǎ shī yì qiān huà
”是年,马师亦迁化。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
hé kuí
何奎
wěi wáng shǔ shí láng zhōu rén hé kuí bù zhī hé shù ér yán shì shén xiào jì fēi bǔ xiāng rén hào hé jiàn guǐ shǔ zhī jìn guì xián shén zhī
伪王蜀时,阆州人何奎,不知何术,而言事甚效,既非卜相,人号何见鬼,蜀之近贵咸神之。
zhōu yín sì yǒu huàn bái diān zhě chuán yú liǎng shì yǐ hé jiàn zhī wèi yuē ěr suǒ kǔ wǒ zhī zhī yǐ wǒ wèi jià pìn shǎo huán chuàn chāi bì zhī shǔ ěr néng zhì zhī hu jí suǒ kǔ lì yù yǐ
鬻银肆有患白癫者,传于两世矣,何见之谓曰:“尔所苦,我知之矣,我为嫁聘,少镮钏钗篦之属,尔能致之乎,即所苦立愈矣。
lài zhě xīn rán xǔ zhī yīn wèi yuē ěr jiā bì yǒu tā rén jiù gōng dé huò gōng yǎng zhī jù zài yān wáng zhě zhī hún suǒ yī gù qiǎn wèi cǐ chóng dàn qù zhī bì chōu yě
”癞者欣然许之,因谓曰:“尔家必有他人旧功德,或供养之具在焉,亡者之魂所依,故遣为此崇,但去之必瘳也。
huàn zhě guī shì gōng dé táng nèi běn wú tā wù cǔn sī jiǔ zhī lǎo mǔ yuē fú qián shā chuāng nǎi chóng wéi shí tā rén zhī wù céng qǔ ér zhì zhī de fēi cǐ hu
”患者归视功德堂内,本无他物,忖思久之,老母曰:“佛前纱窗,乃重围时他人之物,曾取而置之,得非此乎?
jù chè qù réng xiū zhāi qiǎn jí suì quán
”遽彻去,仍修斋忏,疾遂痊。
jìng shòu qí huán chuàn zhī zèng
竟受其镮钏之赠。
hé shēng wèi yù bù jí jí yú guān huàn mò nián qí yú dà guān zì bù yī chú xìng yuán xiǎo yǐn jīn zǐ jiān qī yì hào zi yì cì fēi bù zhī rèn biàn guī láng zhōu ér zú xiǎn zhī sǐ qī yě
何生未遇,不汲汲于官宦,末年祈于大官,自布衣除兴元小尹,金紫,兼妻邑号,子亦赐绯,不之任,便归阆州而卒,显知死期也。
suī shù shù tōng shén ér míng qì yú fèn shí zhě zhī hòu zhǔ zhèng xī cǐ lèi yě
虽术数通神,而名器逾分,识者知后主政悉此类也。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
sūn xióng
孙雄
jiā zhōu jiā jiāng xiàn rén sūn xióng hào sūn mǎo zhāi qí yán shì yì hé kuí zhī liú
嘉州夹江县人孙雄,号孙卯斋,其言事亦何奎之流。
wěi shǔ zhǔ guī mìng shí nèi guān sòng yù zhāo jiāng jūn shù yuán
伪蜀主归命时,内官宋愈昭将军数员。
jiù yǔ sūn xiāng shàn yì shén qí shù
旧与孙相善,亦神其术。
jiāng fù luò dōu xián wèn jiāng lái shēng chén
将赴洛都,咸问将来升沈。
sūn fǔ shǒu yuē zhū guān jì zhī cǐ qù wú zāi wú fú dàn xíng jí yě hú quán yǐ lái shuì jià chù yuē sūn xióng fēi shèng rén yé cǐ jì xīn jiù shǐ tóu jiē bú jiàn yǐ
孙俯首曰:“诸官记之,此去无灾无福,但行及野狐泉已来税驾处,曰孙雄非圣人耶,此际新旧使头皆不见矣。
zhū guān xián yí zhī
”诸官咸疑之。
ěr hòu liàng qí xíng mài hé zài xián jīng zuǒ yòu hòu zhǔ lí wěi zhào zhī huò zhuāng zōng yù yè dōu zhī biàn suǒ wèi xīn jiù shǐ tóu jiē bù dé jiàn zhī yàn yě
尔后量其行迈,合在咸京左右,后主罹伪诏之祸,庄宗遇邺都之变,所谓新旧使头皆不得见之验也。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
li hàn xióng
李汉雄
li hàn xióng zhě cháng wèi qīn zhōu cì shǐ ba jùn jū chí zhōu
李汉雄者,尝为钦州刺史,罢郡,居池州。
shàn fēng jiǎo tuī bù zhī qí shù zì yán dāng yǐ bīng sǐ
善风角推步之奇术,自言当以兵死。
tiān yòu bǐng zǐ suì yóu zhè xi shǐ rù fǔ ér tàn yuē fǔ zhōng qì hou shén è dāng yǒu bīng luàn qī bù yuǎn yǐ
天祐丙子岁,游浙西,始入府而叹曰:“府中气候甚恶,当有兵乱,期不远矣。
wú bì sù huí
吾必速回。
jì jiàn fǔ gōng hòu dài zhī liú xún rì wèi de jù qù
”既见,府公厚待之,留旬日,未得遽去。
yī rì wǎn chū nì lǚ sì gù ér tàn yuē huò zài míng rì wú bù kě liú
一日晚出逆旅,四顾而叹曰:“祸在明日,吾不可留。
yì rì chen rù fǔ cí zuò kè wèi zhōng liáng jiǔ yuē huò jí jīn zhì sù chū yóu huò kě
”翌日晨,入府辞,坐客位中,良久曰:“祸即今至,速出犹或可。
suì chū zhì fǔ mén yù jūn jiāng zhōu jiāo zuò luàn suì yù shā hài yú mén xià
”遂出至府门,遇军将周交作乱,遂遇杀害于门下。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)